Tác giả: Hạ Kiều Ân
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 134378
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/378 lượt.
trọng, quan trọng hơn bất cứ ai.
Thình thịch, Ấn Hoan rõ ràng nghe thấy, tim mình nhảy kịch liệt đến mức nào.
Nhớ tới những lời hắn từng nói, nàng mới phát hiện, thì ra mỗi lời của hắn đều đã sớm ghi dấu lên trái tim nàng, không thể xóa nhòa nữa rồi.
Ngay từ khi bắt đầu, người mà ta muốn, chỉ có nàng
Hắn nhìn ánh mắt của nàng, vô cùng nghiêm túc.
Người hắn nhìn là nàng.
Là nàng. . . . . .
Yến tiệc vẫn diễn ra, vũ công trên thuyền hoa vẫn không ngừng xoay tròn theo tiếng đàn sáo, kĩ thuật nhảy tao nhã đẹp mắt, khiến toàn bộ khách khứa mê muội không thể dời mắt, vậy mà trên Lưu Thính Các lại lặng như tờ. Hoàng Phủ Thao ra lệnh một tiếng, tất cả tôi tớ, Thị vệ, Cung nữ, đều nhanh chóng rời khỏi hiện trường, ngay cả Lâu Tây cũng được Hoàng Phủ Hạo Nguyệt dùng ánh mắt ra hiệu, lặng lẽ rời đi.
Trên lầu yên tĩnh, chỉ còn lại Hoàng Phủ Hạo Nguyệt, Hoàng Phủ Thao và vị thượng khách vẫn chưa thể hồi hồn.
"Hoàng thúc, lời nói vừa rồi, người. . . . . . Chắc không phải nghiêm túc?" Hoàng Phủ Thao giương miệng, tới giờ vẫn không dám tin sự lựa chọn của Hoàng Phủ Hạo Nguyệt.
"Hoàn toàn nghiêm túc." Hoàng Phủ Hạo Nguyệt vẫn nghiêm trang.
Hoàng Phủ Thao liền giận tái mặt. "Hoang đường! Người biết rõ yến tiệc hôm nay là vì chọn vợ cho người mà bày ra, người lại dám trêu trẫm!"
"Từ đầu đến cuối, vi thần đều rất nghiêm túc, chính vì hiểu được tầm quan trọng của yến tiệc này, vi thần mới có thể thận trọng nói ra lời trong lòng vào hôm nay."
Dứt lời, Hoàng Phủ Hạo Nguyệt nắm chặt tay Ấn Hoan, vẻ mặt kiên định kia, không chỉ mạnh mẽ lay động lòng nàng, mà còn khiến nàng hiểu ra trong nháy mắt, ý nghĩa của đoạn đối thoại đêm đó —— hắn từng nói, ở bên cạnh hắn, hắn không muốn nàng phải chịu chút uất ức nào, cho nên là vì nàng, hắn mới thuận theo ý Hoàng Phủ Thao, bày yến tiệc chọn vợ sao? Vì danh chính ngôn thuận giữ nàng lại, cho nên hắn quyết định, lấy nàng làm vợ sao? Rủ mắt xuống, Ấn Hoan nghe nhịp tim của mình càng ngày càng lớn, tiếng tim đập kịch liệt kia, cơ hồ khiến nàng không nghe được hai ngươi nọ đang cãi vã.
"Nghiêm túc?!" Hoàng Phủ Thao giận đến nỗi nhảy dựng lên từ trên ghế. "Trẫm tốn công sức lựa chọn đến hai mươi tám vị thiên kim khuê tú vì người, người lại không để vào trong mắt, mà yến tiệc trẫm ra sức sắp xếp, người cũng tới trễ, hôm nay, người còn nói nghiêm túc với một thích khách, người thật muốn làm trẫm tức chết hay sao?"
"Hoàng thượng quá lo lắng, vi thần chẳng qua là tuân theo chỉ thị của Hoàng thượng, chọn ra đối tượng trong lòng ngưỡng mộ." Hoàng Phủ Hạo Nguyệt cười cười, vẻ mặt trấn định. "Quân vô hí ngôn, vi thần đã đưa ra lựa chọn, Hoàng thượng có nên hạ chiếu chỉ, để cho vi thần được lấy vợ?”
Để cho hắn lấy vợ? Không, y chỉ muốn lập tức hủy bỏ yến tiệc, sau đó ôm đùi Hoàng thúc, cầu xin hắn đừng vứt bỏ y! Ô ô, thật là quá đáng, mệt cho y còn muốn lấy “mỹ mạo giành chiến thắng”, kết quả các thiên kim tiểu thư, mỹ nhân các nước tới tham dự hoàng thúc không chọn ai, mà cố tình chọn đối tượng khiến y nhức đầu nhất. Nhìn đi! Chính là cái người đang trưng ra vẻ mặt trầm tĩnh làm người ta vừa yêu vừa hận kia.
Từ lần đầu tiên gặp mặt tới nay, nàng không thèm ghé mắt nhìn y, y biết nàng coi thường y, nhưng y cũng không thiếu! Từ đầu đến cuối, y chỉ muốn một mình Hoàng thúc là đủ rồi, nhưng tại sao Hoàng thúc lại cố tình chỉ cần nàng đây? Oa ô, nếu như Hoàng thúc thật sự cưới nàng, vậy về sau y phải đi kể khổ với ai đây? Đang trong lúc Hoàng Phủ Thao không ngừng hối tiếc, lại thình lình xảy ra dị động, Hoàng Phủ Hạo Nguyệt đưa tay kéo lấy Ấn Hoan, đồng thời ném chén sứ bên cạnh ra xa.
Chén sư trắng vẽ một vòng mơ hồ không thể nhìn rõ trong không trung, nháy mắt sau đó, cùng với tiếng vỡ nát, một mũi tên độc cũng “phập” một tiếng, bị chệch đi cắm vào thân một cây hoa đào.
Nhìn bản lĩnh cao cường của Hoàng Phủ Hạo Nguyệt, Ấn Hoan không khỏi sửng sốt.
Mặc dù lúc trên xe ngựa nàng đã nhận ra hắn biết võ công, nhưng sau đó xảy ra quá nhiều chuyện, nàng cũng quên phải tìm hiểu rõ ràng, bây giờ xem ra, hắn quả thực có võ công, hơn nữa bản lĩnh có thể còn cao hơn nàng! Hoàng Phủ Thao bị hành động thình lình của Hoàng Phủ Hạo Nguyệt dọa. "Hoàng thúc, sao người lại. . . . . ." "Có thích khách!" Hoàng Phủ Hạo Nguyệt nhẹ giọng trả lời, đồng thời cũng cẩn thận ngó nhìn động tĩnh bốn phía.
Tập kích bất thình lình, cũng không kinh động đến khách khứa, chỉ có Lâu Tây và sáu gã Hộ vệ Hoàng thượng mang tới là phát hiện ra có điều bất thường, vội vàng rút kiếm xông lên Lưu Thính Các, nhưng họ vừa mới bước tới, thì có một đám tôi tớ mặc áo xanh bay ra từ góc tối, đột ngột tung phấn độc màu đỏ.
Trong phút chốc, năm gã Hộ về lập tức ôm lấy cổ họng, hét lên đau đớn rồi ngã vật xuống đất, mặc dù Lâu Tây và một Hộ vệ có võ công khá cao kịp thời bế khí, hiểm hóc tránh được khí độc đánh lén, nhưng cũng không thể nào lập tức chạy tới Lưu Thính Các. Chỉ thấy mười tên áo xanh, vô cùng trật tự bao vây hai người, đao kiếm trong tay không ngừng tấn công về phía họ, dường như