Tác giả: Hạ Kiều Ân
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 134365
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/365 lượt.
ã thế, cười lên còn khuynh thành đến cỡ nào, ngay chính bà là nữ nhân mà lần đầu gặp nàng cũng phải choáng váng, huống chi trong cái phủ đệ này có hơn trăm tên gia đinh, hộ vệ? Vì tránh cho gặp phải sóng gió, bà đành phải sai nàng đến nơi hẻo lánh nhất là sài phòng. Thứ nhất, khỏi phải xuất đầu lộ diện; thứ hai, cũng là hi vọng làm việc nặng nề sẽ khiến nàng trở nên tráng kiện hơn một chút, ai ngờ đâu, lại không được như mong muốn. Nha đầu kia, nhìn như yếu đuối, trên thực tế lại có thể làm được thật.
Chính mắt bà đã thấy, nàng bổ củi với tốc độ cực kì nhanh, nàng nắm búa nặng trong tay nhẹ nhàng còn hơn dao bếp, nhẹ một cái, khúc củi cứng rắn đã thành hai nửa, trừ việc đó ra, nàng còn có thể xách theo hai thùng nước chạy qua chạy lại giữa phòng bếp và phòng củi mà mặt không đỏ, thở không gấp.
Bây giờ nàng đã bảo đảm, bà sao có thể hoài nghi? “Đại nương tới phòng củi, là đến tìm con sao?” Nàng giả vờ không biết, đưa tay an ủi hai tỉ muội, đôi mắt lại ý vị thâm trường chăm chú nhìn nhóm người Cúc nhi.
(*)Ý vị thâm trường: Ý tứ hàm xúc, hứng thú.
Vừa chạm phải ánh mắt nàng, sắc mặt mỗi người đều trở nên trắng bệch. Cả đám người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, hoảng hốt dùng ánh mắt trao đổi lẫn nhau.
“Không, ta tới tìm Cúc nhi các nàng.” Lôi đại nương khôn khéo, sao có thể để sót động tác nhỏ kia, nháy mắt đã hiểu ra. “Ấn Hoan, ba ngày nay, Cúc nhi các nàng có thường chạy đến nơi này không?”
“Cái này………….” Nàng cúi đầu suy nghĩ, nhưng cuối cùng lại lắc đầu. “Làm việc mệt, sau khi làm xong con liền đến dưới tàng cây nghỉ ngơi, thỉnh thoảng có người đi qua, con cũng không đặc biệt chú ý, nên không biết được.”
“Vậy sao?” Lôi đại nương nhíu mày, làm sao lại tin tưởng lời nàng.
Nha đầu này khôn khéo, ngoại trừ đem nước tới phòng bếp, ngày thường đều ở đây chẻ củi, quét rác, kế bên này có động tĩnh gì nàng rõ nhất, nhưng lúc này có điều chần chừ, chỉ sợ cũng giống tỉ muội Đoàn Viên, có miệng mà khó nói đây. Chết tiệt, rốt cuộc bình thường đám người Cúc nhin kia đã làm những gì, khiến mấy nha đầu mới tới đều sợ các nàng? Xem ra sau này bà phải để ý kĩ chút, tránh cho bọn chúng gây ra chuyện lớn! “Đại nương, nghe nói đêm nay Hoàng thượng muốn ở lại dùng bữa, phòng bếp nhất định là bề bộn nhiều việc, hay là để con đến hỗ trợ nhé?” Ấn Hoan bỗng nhiên thay đổi đề tài.
“A?”
Lời này giống như một tia sấm sét, bổ cho đại nương sắc mặt lập tức biến đổi, giờ mới nhớ tới việc này.
Việc có nặng có nhẹ, đây là chuyện thị phi, làm sao quan trọng hơn Hoàng thượng. Vẻ mặt đại nương nghiêm chỉnh, vội vã ra lệnh, dẫn mọi người đi về phía phòng bếp.
Giữa lúc rối loạn, Ấn Hoan đang theo sau đám người, lại cố ý thả chậm bước chân.
Lúc bước đi, nàng như vô ý quay đầu liếc nhìn rừng hoa đào một cái, sau đó mới dường như nghĩ tới việc gì, nhanh chóng cất bước rời đi.
Đoàn người chân trước vừa mới đi, chân sau, một nam tử vận áo khoác chồn tía ngắn tay đã bước ra từ vườn đào, miệng phát ra tiếng chậc chậc.
“Khá lắm! ngoái đầu nhìn lại nở nụ cười gợi trăm mê luyến! gương mặt như hoa sen, má như hoa đào, mắt như nước thu, mũi như sáo ngọc, đặc biệt là cái miệng nhỏ nhắn kia… Đúng là một nha hoàn nhan sắc tuyệt trần, đáng tiếc ôi đáng tiếc.”
“Nhãn lực Hoàng thượng tốt thật, cách sáu trượng cũng có thể nhìn người rõ ràng như thế. Cùng âm thanh trầm thấp chợt xen vào, một nam tử khác không báo trước mà xuất hiện bên hồ.
Người này không ai khác, chính là chủ nhân tòa phủ đệ này —— Hoàng Phủ Hạo Nguyệt.
Thần thái hắn ung dung, đôi mắt đen tựa chim ưng, sâu thăm thẳm khiến người ta nhìn không thấu.
“Trận đánh Thương Lang, tấu sớ dâng lên đã mấy ngày, ngài lại chậm chạp không phúc đáp, hai hôm nay lại ‘viện cớ’ thân thể vi thần bệnh nhẹ mà ở lại Vương phủ không về. Nghĩ đến tình nghĩa đồng liêu, nửa canh giờ trước, Ban đại nhân đã dẫn theo một nhóm cựu thần tới thăm hỏi vi thần, thuận tiện lĩnh tấu sớ gấp, hiện giờ đang ở trong sảnh, chờ ngài cùng thương lượng việc này.”
“Cái gì?” Không ngờ đám người Ban Lỗ lại đuổi tới tận đây, Hoàng Phủ Thao tức giận tới nỗi kêu oa oa. “Đám người kia ngay cả nơi này cũng không buông tha, ta mới không gặp!”
“Hoàng thái hậu cũng tới.” Hoàng Phủ Hạo Nguyệt nhàn nhạt bổ sung.
Lúc này, người nào đó không rên một tiếng, chỉ có sắc mặt trở nên bi thảm vô cùng.
Thân là Hoàng thượng, trên đời này y là lớn nhất, theo lý mà nói, y hẳn không có gì phải sợ, nhưng cố tình, y lại sợ nữ nhân khóc. Vừa khéo, mẫu thân y rất thích khóc, hơn nữa, đã khóc lên là trời long đất lở không dứt. Mấy ngày nay, y vì trốn đám lão tặc kia mà bơi tới nơi này, bà lại dẫn theo đám Ban Lỗ chạy tới, đây là tuyên bố muốn bắt người sao? Biến sắc, không nói hai lời, lập tức vận công đề khí, ngay lúc y tính nhảy lên đầu cành bỏ trốn thì hai cung nữ đã im hơi lặng tiếng xuất hiện hai bên y. Cả hai mỗi người một bên, nhẹ nhàng dìu tay y, khiến y trong nháy mắt không thể động đậy, có chạy đằng trời.
“Hoàng th