XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Gia Rất Nghiêm Túc

Vương Gia Rất Nghiêm Túc

Tác giả: Hạ Kiều Ân

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 134372

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/372 lượt.

>“Được lệnh của gia sư, đến làm nhiệm vụ.” Nàng không chút chần chừ, nói ra sự thật.
Kế hoạch của nàng vốn là âm thầm bảo vệ hắn, nhưng bây giờ bị phát hiện rồi, nàng cũng dứt khoát mở cánh cửa ra, nói cho rõ ràng, có điều Hoàng Phủ Hạo Nguyệt không dễ gì tin tưởng lời nói từ một phía của nàng.
Từ sớm, sau khi hắn phát hiện thân phận khả nghi của nàng, liền gọi Tổng quản đến hỏi rõ lai lịch.
Theo lời Tổng quản, nàng là do một ông lão bảy mươi nhờ vả, ông lão này mấy năm trước từng có ân với ông ta, ông ta vẫn khắc sâu trong lòng, cho nên mới phá lệ nhận nàng làm nha hoàn. Mới vào phủ ba ngày.
Cùng lắm là thêm một người nha hoàn, cũng không phải là chuyện gì lớn, nhưng nàng thân mang võ công, lại thêm thời gian vào phủ cùng lúc Hoàng thượng đến viếng thăm, trùng hợp chồng chất, khiến người ta không thể không cẩn thận đề phòng.
Hắn lại cẩn thận hỏi: “Lệnh sư là?”
“Ấn Phong.” Nàng thản nhiên trả lời, nhìn thẳng ánh mắt của của hắn, trong suốt như nước. “Ông phái ta tới bảo vệ ngài.” “Ta?” Hoàng Phủ Hạo Nguyệt sửng sốt.
Hắn xuất thân từ dòng dõi quý tộc, từ nhỏ đã lớn lên ở cung đình, tuy rằng mười tám tuổi chuyển ra ngoài, nhưng cũng chỉ lui tới với những người thuộc hoàng thân quốc thích, công thương văn nhân, chưa bao giờ có bất kì dính dáng gì với giang hồ, lại càng chưa từng nghe qua người tên Ấn phong này.
Một người vốn không quen biết, nhưng lại phái đồ nhi tới bảo vệ hắn, chẳng phải kì quái ư? “Sư phụ tính ra ngài gặp năm hạn bất lợi, năm nay có tai nạn, ắt có tử nạn.” Nàng nói cặn kẽ sự tình hơn, lại trông thấy mọi người cùng nhau biến sắc.
“Cái gì?” Ngay cả Hoàng Phủ Thao tới trễ cũng thay đổi sắc mặt, nhưng y không dám ló mặt, chỉ dám đứng sau lưng Hoàng Phủ Hạo Nguyệt, giơ ngón trỏ đeo nhẫn ngọc ra, tức giận phì phò chửi mắng. “Tỳ nữ lớn mật, thân phận Hoàng thúc ta là gì? Ngươi lại dám ở đây nói xằng nói bậy, rủa hắn chết sớm!? Ngươi không muốn sống nữa có phải không?” “Ta không hề nói bậy.” Ấn Hoan nhìn đầu ngón tay kia, giọng điệu kiên quyết. “Gia sư tinh thông bói toán, am hiểu Huyền hoàng thuật, quẻ ông bói ra, chưa bao giờ sai.”
“Ngươi còn dám nói láo!”
“Ta nói đều là sự thật, tin hay không tùy ngươi.” Nàng nhíu mày, không muốn tranh cãi nhiều. “Trái lại, đường đường là vua một nước, chỉ dám trốn sau lưng người khác la hét, chẳng lẽ không dám gặp người?” Nhìn bóng dáng trốn sau cánh tay rộng rãi kia, nàng không cung kính như người bình thường, mà lại càng không khiêm tốn, trực tiếp dùng ‘ta’, ‘ngươi’ xưng hô.
Không ít người đều vì thái độ bất kính của nàng mà thở hốc kinh ngạc, không thể tin được lá gan của nàng lại lớn tới mức này, tin chắc, nàng tuyệt đối không sống qua đêm nay.
Vừa nguyền rủa Vương gia chết sớm, vừa bất kính với Hoàng thượng, chính là tội chết đó. Hoàng thượng nhất định sẽ cho người chém đầu nàng, thậm chí còn có thể giết cửu tộc nhà nàng! Mọi người không khỏi nhìn về phía Hoàng thượng, chờ xem y xử trí Ấn Hoan như thế nào, ai ngờ người này, lại một hồi lâu không lên tiếng, hơn nữa còn từng chút từng chút rụt ngón trỏ về.
Mọi người không khỏi lộ vẻ hoang mang, chỉ có Hoàng Phủ Hạo Nguyệt là nhàn nhạt ý cười, lên tiếng phá vỡ yên lặng.
“Hoàng thượng, ngài nên về tắm rửa nghỉ ngơi trước đi.”
“Chuyện này …………”
Hoàng Phủ Thao quả thực rất giận, có điều nghĩ tới mình mới vừa làm trò hề, hơn nữa rất có khả năng —— kì thực hẳn là đã bị tiểu mỹ nhân này nhìn thấy hết, y muốn đâm đầu chết cho rồi! Nếu nàng truyền việc này ra ngoài, sau này y còn mặt mũi gì sống trên đời nữa? “Đêm đã khuya, sáng sớm ngày mai ngài còn phải hồi cung lâm triều.” Hắn tiếp tục nhắc nhở, đồng thời ra hiệu thị vệ bên người Hoàng Phủ Thao, dùng thân thể cao lớn, hoàn toàn che phủ y. “Việc này giao cho vi thần xử lí là tốt rồi.” “Cũng tốt, cứ làm thế!” Hoàng Phủ Thao cũng biết mình không thích hợp ở lại, nhưng vẫn cứ nhịn không được mà cường điệu. “Có điều người nên trông chừng nha hoàn này cho kĩ, nhất thiết đừng để nàng trốn thoát, đợi sau khi tra ra manh mối sự tình, nhất định phải bẩm báo cho Trẫm.”
“Đó là đương nhiên.” Hoàng Phủ Hạo Nguyệt mỉm cười gật đầu.
Nhận được bảo đảm, Hoàng Phủ Thao mới cam tâm tình nguyện để cho thủ hạ che chắn rời đi.
Nhìn bóng dáng bọn họ biến mất sau hành lang dài, Hoàng Phủ Hạo Nguyệt mới chậm rãi quay đầu, không ngờ lại đối diện với một đôi mắt trong suốt.
Nàng nhìn hắn chăm chú, ánh mắt vô cùng nghiêm túc, lại có ý nghiên cứu.
Hắn bình tĩnh hỏi: “Ngươi còn điều gì muốn nói?”
Nàng gật đầu, quả thật thẳng thắn nói ra nghi ngờ trong lòng —— “Ngài có gần gũi nữ nhân không?”
Uống! Không ngờ Ấn Hoan mở miệng, vẫn to gan lớn mật như vậy, nói lời giật gân, Thị vệ bên cạnh đều ào ào hít sâu một hơi, vẻ mặt giận dữ, đao thương kiếm kích trong tay kêu leng keng leng keng, giống như chỉ cần Hoàng Phủ Hạo Nguyệt ra lệnh một tiếng, sẽ quét lên cổ nàng.
“Tại hạ chưa cưới vợ, đương nhiên là không có.” Hoàng Phủ Hạo Nguyệt không bị ảnh hưởng chút nào, vẻ mặt như cười như không. “Vậy sao?” Ấn Hoan thất vọng khép