Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342329
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2329 lượt.
bổn vương!”
Ưu Vô Song cơ hồ bị Lãnh Như Tuyết chọc cho tức muốn ói máu.
Nàng cố nhịn nộ khí trong lòng, hét lên: “Lãnh Như Tuyết, tối hôm qua ta đã hầu hạ ngươi cả đêm rồi, ngươi có còn để ngươi khác sống không hả?”
Nghe thấy lời của Ưu Vô Song, khuôn mặt Lãnh Như Tuyết lộ vẻ vui mừng, nói: “Hôm qua ngươi hầu hạ bổn vương cả đêm? Ưu Vô Song, ngươi lo lắng cho bổn vương sao? Thì ra ngươi lo lắng cho bổn vương!”
Ưu Vô Song thật sự không cách nào nói cho Lãnh Như Tuyết hiểu, nàng dùng toàn bộ khí lực, nhằm Lãnh Như Tuyết mà hét: “Đúng vậy, ta rất lo cho ngươi, lo ngươi chết rồi mà chưa cho ta hưu thư! Ta không muốn bị ngươi liên lụy cả đời đâu!”
Lãnh Như Tuyết căn bản không để tâm đến Ưu Vô Song, hắn tự biên tự diễn nói: “Bất kể thế nào, ngươi vẫn là quan tâm bổn vương! Được rồi, xem trên phần ngươi quan tâm bổn vương, đêm nay bổn vương hào phóng chút, ngươi không cần ngồi hầu hạ bổn vương, giường này, bổn vương chia ngươi một nửa!”
Trời ạ, ai lại cứu nàng với? Ưu Vô Song hai tay ôm đầu, nàng nhìn sắc trời đã âm dần, nàng cảm thấy mình sắp bị Lãnh Như Tuyết làm cho tức chết, nhưng mà khi nãy nàng hét lớn tiếng như vậy, sao không có một ai vào cứu nàng.
Ưu Vô Song trầm mặc ngồi lại vào chiếc ghế bên giường.
Hôm nay nàng dạo phố cả ngày, hôm qua cả đêm lại không ngủ, bây giờ mệt muốn chết, nàng đã không còn khí lực đấu khẩu cùng Lãnh Như Tuyết nữa.
Nàng rất muốn rời đi, nhưng dù sao đi nữa Lãnh Như Tuyết cũng vì cứu nàng mới bị thương, nàng không nguyện ý sau này Lãnh Như Tuyết nói nàng nợ hắn, cho nên, nàng không thể đi chỉ còn cách ngồi lại vào ghế, cái gì cũng không thể làm.
Lãnh Như Tuyết thấy nàng không đi cũng không làm khó nàng, mà chỉ nhích nhích người, nở nụ cười xấu xa, nói: “Nếu như ngươi mệt rồi thì lên đây ngủ, nằm trên giường dù sao cũng thoải mái hơn ngồi trên ghế nhiều!”
Ưu Vô Song lườm hắn, tức giận nói: “Ngươi đừng mơ! Ta dù có mệt chết cũng không lên giường ! người đừng mong có cơ hôi thừa cơ chiếm tiện nghi!”
Lãnh Như Tuyết lười nhác ngáp một cái, không miễn cưỡng nàng, chỉ lãnh đạm nói: “Tùy ngươi, với thân thể ốm không có lấy hai miếng thịt như ngươi, bổn vương không có hứng thú! Hơn nữa, cơ thể bổn vương đang bị trọng thương, không tiện gần nữ sắc!”
Nghe thấy tên nam nhân đáng ghét nhục mạ thân hình nàng, Ưu Vô Song tức đến mức muốn nhảy dựng lên mà chửi hắn một trận, nhưng nàng sực hiểu ra nam nhân này căn bản là rảnh rỗi cố ý chọc giận nàng, nên cũng chỉ lạnh lùng quay đầu đi, không thèm quan tâm hắn!
Lãnh Như Tuyết không có ý định bỏ qua cho nàng, ngược lại còn dùng ánh mắt gian tà mang chút không hài xem xét Ưu Vô Song, nói: “Thật là, thân hình này của ngươi, căn bản muốn gì không có cái đó, mông phẳng như nam nhân nhìn sao cũng như một cây trúc…….”
Cùng với mỗi lời quá đáng của Lãnh Như Tuyết, cơ thể Ưu Vô Song ngày càng lặng hẳn, cuối cùng, nàng không còn nhịn được, quay mạnh người lại, đưa tay vỗ mạnh lên người Lãnh Như Tuyết, tức giận nói: “Ngươi câm miệng cho ta! Tên……..”
Tuy nhiên, lời của Ưu Vô Song còn chưa nói hết, lại bị tiếng kêu thảm thiết của Lãnh Như Tuyết ngắt đi.
Nàng chẳng qua chỉ vỗ nhẹ hắn một cái, lại không có làm gì hắn, hắn có cần hét ta vậy không chớ?
Ưu Vô Song có chút nghi ngờ nhìn Lãnh Như Tuyết, chỉ thấy hắn sắc mặt trắng bệch, dung nhan tuấn mĩ khẽ nhăn lại, trên trán chui ra lớp mồ hôi mỏng, lúc này hắn đang cả mặt đau khổ nhìn bụng mình.
Ưu Vô Song chỉ thuận theo ánh mắt của Lãnh Như Tuyết mà nhìn, chỉ thấy tay nàng lúc này đang ấn vào vết thương trên bụng hắn, có lẽ do khi nãy nàng mới vỗ một cái, nên lớp băng gạt trắng đã nhuốm máu tươi, vết máu đang từ từ lan rộng.
Nàng nhìn Lãnh Như Tuyết sắc mặt đau khổ, sau đó vội vàng thu tay lại, không quan tâm trên tay còn dính máu của Lãnh Như Tuyết, hỏi: “ngươi vẫn ổn chứ?”
Lãnh Như Tuyết biểu tỉnh đau khổ hít một hơi, trừng mắt nhìn Ưu Vô Song, cắn răng nói: “Ưu Vô Song, nữ nhân này! Ngươi định mưu sát thân phu hả?”
Ưu Vô Song nuốt nuốt bọt, nhìn Lãnh Như Tuyết đau đến chảy ả mồ hôi, chu chu miệng, nói: “sao ngươi nói khó nghe vậy? Cái gì mưu sát thân phu? Nếu ta muốn giết ngươi, đêm qua nhân lúc ngươi hôn mê, một đao đã giết quách ngươi rồi! Còn phải đợi tới bây giờ sao? Ta đã nói rồi ta không cố ý, sao ngươi nghĩ nhiều vậy?”
Lãnh Như Tuyết căm giận nhìn Ưu Vô Song, nói: “Theo bổn vương thấy là ngươi cố ý! Ngươi bất mãn với thân hình của bổn vương,