Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342327
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2327 lượt.
́t hư tâm quay đầu đi nơi khác, nhất thời yếu thế không ít, nàng vừa mới tỉnh dậy, sự thực là nàng phát hiện mình nằm trong người Lãnh Như Tuyết, còn vai của Lãnh Như Tuyết bị nàng coi là cái gối, còn cơ thể hắn bị nàng coi là cái gối ôm ở nhà nàng tại thế kỉ 21.
Lãnh Như Tuyết buồn cười nhìn Ưu Vô Song, làm vẻ cố ý, nói: “Ngươi còn dám nói, đêm qua ngươi chiếm tiện nghi bổn vương, bổn vương xem trên phần ngươi là vương phi của bổn vương, bổn vương còn chưa hỏi ngươi, ngươi hay thật, lại đổ oan cho bổn vương!”
Ưu Vô Song cảm thấy trong lòng rất ủy khuất, bụng nàng đầy nộ hỏa, nhưng lại không thể nào bộc phát.
Bởi vì, đêm qua kì thực là nàng tự mình không chịu được lạnh, sau đó mới chủ động chạy lên giường.
Vốn dĩ nàng nghĩ là nhân lúc Lãnh Như Tuyết ngủ say, nàng nhắm mắt chút. Sau đó nhân lúc hắn còn chưa tỉnh dậy, lén lén thức dậy.
Nhưng lại không ngờ, ngủ một chút đã ngủ quá giờ, hơn nữa trong lúc mơ hồ, nàng còn xem tên hỗn đản Lãnh Như Tuyết thành cái gối ôm!
Bây giờ thì tốt rồi, rõ ràng là nàng bị hắn chiếm tiện nghi nay còn bị hắn cãi lí, khiến nàng có khổ cũng nói không ra, chỉ có thể im lặng chịu thiệt!
Nhưng mà, Ưu Vô Song nhìn y phục mình tuy có chút nhăn nhưng vẫn còn chỉnh tề, lòng thầm có chút an ủi.
Chí ít, nàng tuy bị Lãnh Như Tuyết tên khốn này ôm trong lòng cả đêm nhưng nàng may là vẫn còn thanh bạch.
Nếu không, nàng lúc này tim nàng chắc không yên ổn rồi!
Và Lãnh Như Tuyết phảng phất như biết nàng nghĩ gì, dùng ánh mắt kinh nhạo nhìn Ưu Vô Song, nói: “Ngươi muốn gần gũi bổn vương thì cứ nói thẳng, hà tất phải giấu giấu diếm diếm, lén lén lút lút? Ngươi cứ nói thẳng, bổn vương niệm tình ngươi là vương phi của bổn vương, cũng sẽ không cự tuyệt ngươi, ngươi mắc cỡ gì chứ? Thật là!”
Ưu Vô Song tức đến suýt ói máu, nàng nhảy nhanh từ giường xuống, nhanh chóng mang giày vào, hét: “Ngươi im miệng!”
Dứt lời, nàng nộ khí xông thiên mang giày, quay đầu chạy ra ngoài tẩm phòng.
Lãnh Như Tuyết thấy nàng chuẩn bị bước ra khỏi tẩm phòng, đột nhiên gọi: “Ngươi đi đâu? Đợi ta……”
Ưu Vô Song không đợi hắn nói hết, phẫn nộ ngắt lời hắn, quát: “Ngươi cái gì? Lãnh Như Tuyết, hôm nay bất kể ngươi nói gì, đừng hòng bổn tiểu thư lưu lại đây!”
Lãnh Như Tuyết căn bản không quan tâm thái độ của Ưu Vô Song, hắn thần sắc gấp gáp, nhưng lại có sự gượng gạo nói không ra lời, qua một lúc lâu, mới có chút ngượng nói: “Nữ nhân, ngươi mau đi lấy dạ hồ (nguyên văn dạ hũ nhưng mình thấy dạ hồ nghe ổn hơn) lại đây cho bổn vương, bổn vương muốn muốn………”
Uvs căm giận lườm Lãnh Như Tuyết, nghĩ cũng không nghĩ nói: “Dạ hồ cái quái gì, bổn tiểu thư bất kể ngươi muốn cái đó……..”
Nói được một nửa, Ưu Vô Song đột nhiên tỉnh ngộ, chỉ thấy gương mặt nhỏ bỗng chốc đỏ ửng, mở to mắt, tựa như gặp quỷ mà nhìn Lãnh Như Tuyết, lắp lắp bắp bắp nói: “Dạ dạ dạ hồ? Ngươi là nói ngươi muốn muốn………”
Hai chữ tiểu tiện vẫn nghẹn lại trong họng, bởi vì lúc này, nàng thấy Lãnh Như Tuyết cực kì ngại ngùng gật gật đầu.
Dung nhan cực kì tuấn mĩ của Lãnh Như Tuyết lúc này trở nên đỏ ửng, trên mắt không còn tia lãnh khốc thường ngày mà chỉ còn lại sự gượng gạo.
Không khí trong phòng đột nhiên trở nên cực kì quái dị, có một sự gượng gạo vô thanh khiến người khác muốn nhanh chóng rời khỏi.
Và Ưu Vô Song đang có cảm giác này, khuôn mặt nàng đỏ đến mức cơ hồ có thể nhỏ ra máu, nàng làm sao cũng không ngờ, Lãnh Như Tuyết lại có yêu cầu này với nàng.
Bởi vì nàng và Lãnh Như Tuyết tuy trên danh nghĩa là phu thê nhưng trừ đêm hôm qua, và việc ngoài ý muốn hôm kia, nàng và Lãnh Như Tuyết cơ hồ không hề động chạm qua, cái có chỉ là nhìn nhau không vừa mắt và đấu khẩu đấu khí.
Bây giờ Lãnh Như Tuyết bị thương, không thể cử động, nhưng muốn nàng làm việc này cho hắn thật sự khiến nàng thập phần khó khăn, cho nên dù đã hiểu ý của Lãnh Như Tuyết, nhưng cơ thể nàng vẫn cứng đờ không cử động.
Còn về phía Lãnh Như Tuyết, trong lòng hắn cũng nghĩ như Ưu Vô Song, hắn bây giờ tuy hay cố ý trêu chọc Ưu Vô Song, nhưng mà gặp chuyện như vậy, lòng hắn thậm chí còn khó chịu hơn Ưu Vô Song.
Nếu như là việc khác, hắn có lẽ có thể nhịn, nhưng người có ba loại gấp, hắn thật sự không thể nhịn được, Ngạo Phong lại còn chưa tới, cho nên hắn chỉ còn cách mặt dày gọi Ưu Vô Song.
Bởi vì, tuy hắn và Ưu Vô Song chưa chính thức viên phòng, nhưng dù sao Ưu Vô Song cũng là