Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương

Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342450

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2450 lượt.

trai, cho nên mới tức giận như vậy.
Ưu Vô Song cũng biết, mười lượng bạc đối với quyền quý trong kinh thành mà nói, đó căn bản không tính là bao, nhưng đối với những gia đình nghèo khổ như Lưu đại thúc mà nói, đó là số tiền dành dụm của cả một năm.
Còn ngày tháng nàng và gia đình Lưu đại thúc tiếp xúc tuy chưa lâu, nhưng, có thể nhìn ra, gia đình Lưu đại thúc cực kì bần hàn, mười lượng bạc này, đích thực không thể nào có được.
Ưu Vô Song trầm tư một lúc, liền nói với Lưu đại thúc: “Lưu đại thúc, người đừng lo lắng, Vô Song ở đây có chút ngân lượng, nếu cần, người hãy lấy đi đi.”
Lưu đại thúc có chút ái ngại nhìn Ưu Vô Song, nói: “Vô Song cô nương, đại thúc biết chủ tớ hai người sống bên ngoài cũng không dễ dàng gì, việc này………việc này sao có thể chứ?”
Lưu Hiên vẫn luôn trầm mặc kia lúc này lại ngẩn đầu nói: “Vốn dĩ là họ vô lí, họ muốn báo quan cứ để họ báo quan! Không lẽ chúng ta sợ sao?”
Lời của Lưu Hiên vừa dứt, đã bị Lưu đại thúc đánh mạnh vào đầu, tức giận nói: “Tên khốn nhà ngươi, câm miệng cho ta! Ngươi cho rằng quan lão gia sẽ nghe ngươi nói lí sao? Nếu như ngươi không ra tay người, họ có dám cáo chúng ta? Ngươi đánh người là sự thật, cho dù trước kia ngươi có lí thì đến nha môn cũng thành không!”
Ưu Vô Song cũng biết Lưu đại thúc nói là sự thật, đối với lão bách tính thông thường mà nói, trong thời đại phong kiến này, nói lí với nha môn và quan gia, căn bản là chuyện không thể, cho nên, vào đến nha môn, sự việc sẽ càng trở nên phiền phức hơn.”
Ưu Vô Song mỉm cười, nói với Vân Nhi: “Vân Nhi, ngươi hãy đi lấy ngân lượng đến cho Lưu đại thúc.”
Vân Nhi ứng một tiếng, liền ngoan ngoãn đi ra ngoài, qua một lúc sau, Vân Nhi liền quay lại, trên tay cầm ngân lượng.
Ưu Vô Song nhận lấy ngân lượng từ tay Vân Nhi, đưa cho Lưu đại thúc, nói: “Lưu đại thúc, người hãy đem những ngân lượng này đi cho những người ấy đi, để sự việc sớm bình lặng.”
Lưu đại thúc căm giận trừng mắt nhìn Lưu Hiên, sau đó mới nhận lấy ngân lượng từ tay Ưu Vô Song, đang định nói gì thì chính vào lúc này, ngoài cửa bỗng truyền đến một trận âm thanh ồn ào, một âm thanh nghe có vẻ huênh hoang quát: “Lưu lão đầu, ngươi biết điều thì ngoan ngoãn giao ngân lượng ra đây, nếu không, ta sẽ đốt nhà của ngươi!”
Lưu Hiên nghe thấy tiếng nói này, tuấn nhan thoáng qua tia phẫn nộ, hắn ta quay người muốn xông ra ngoài, nhưng lại bị Lưu đại thúc kéo lại, tức giận mắng: “Tên khốn kiếp ngươi, ngươi còn cho rằng họa chưa đủ lớn sao? Ngoan ngoãn ở trong đây cho ta!”






Lưu Hiên có chút không phục, nhưng cuối cùng cũng không dám cãi lời phụ thân, chỉ là căm phận đứng tại đó, không nhúc nhích.
Chính trong giây phút trì hoãn ấy, người trong vườn đã không chịu được, bên ngoài bắt đầu truyền đến âm thanh đập vỡ đồ.
Con Vân Nhi càng bị dọa sợ hãi nhìn Ưu Vô Song.
Lưu thở dài, sau đó quay người bước ra ngoài.
Ưu Vô Song nhìn Lưu đại má sắc mặt lo âu, biết là bà ta đang lo lắng cho Lưu đại thúc, liền an ủi: “Lưu đại má, người đừng lo lắng, những người ấy lấy được tiền, sẽ không làm gì Lưu đại thúc đâu.”
Tuy nhiên, lại nghe thấy Lưu đại thúc nhịn cơn giận nói: “Lưu Nhị Hổ, ngươi rốt cuộc muốn thế nào?”
Lưu Nhị Hổ cười lạnh lùng: “Rất đơn giản, nể tình ngươi đã đền mười lượng bạc, gọi tiểu tử nhà ngươi ra đây, quỳ xuống xin lỗi huynh đệ bọn ta, việc này coi như xong, nếu không, Lưu Nhị Hổ ta hôm nay sẽ phóng hỏa đốt căn nhà này của ngươi!”
Chỉ nghe thấy Lưu đại thúc tức giận nói: “Các ngươi đừng có quá đáng…..”
Tuy nhiên chính trong lúc này, Lưu Hiên đột nhiên quay người, bước ra ngoài, hành động của hắn ta rất nhanh, Lưu đại má không kịp gọi hắn ta dừng lại, thì hắn đã ra khỏi nhà.
Nhìn thấy con trai ra ngoài, vì lo cho con nên Lưu đại má không kịp suy nghĩ gì cũng nhanh chân bước ra.
Bên ngoài vườn truyền đến âm thanh tranh cãi, Vân Nhi lo lắng nhìn Ưu Vô Song, nói: “Tiểu thư, phải làm sao đây?”
Ưu Vô Song khẽ trầm tư một lúc: “Vân Nhi, chúng ta cũng ra ngoài, nếu không, lát nữa nếu như những người ấy phóng hỏa thật, đến lúc đó chúng ta muốn ra ngoài cũng khó.”
Vân Nhi có chút do dự: “Tiểu thư……..nô tì sợ…….”
Ưu Vô Song nhẹ nhàng vỗ vai Vân Nhi: “Đừng sợ, ngươi theo sau lưng ta được rồi, có xảy ra việc gì, ngươi cũng đừng lên tiếng.”
Nói rồi, Ưu Vô Song cũng không lưu lại, mà nắm tay Vân Nhi, cùng bước ra ngoài.
Ra đến ngoài vườn, chỉ thấy trong