Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342793
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2793 lượt.
chỉ là nước mặt ưu thương trên mặt đã nói rõ tất cả, nàng không phủ nhận, nàng là một người nữ nhân ích kỉ, năm năm trước, nàng đã lợi dụng Tiêu Tịch để trốn tránh ánh mắt và lời đàm tiếu của người khác, ngày này của năm năm sau, nàng lại một lần nữa lợi dụng Tiêu Tịch để trốn tránh người nam nhân đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng mà nàng đã cố ý quên lãng năm năm.
Nhìn Ưu Vô Song mặt đầy nước mặt, Tiêu Tịch thở dài nhẹ một tiếng, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, nói: “Vô Song, nàng biết là, trong lòng ta chỉ luôn có nàng, ta không phủ nhận, ta thích nàng, yêu nàng, cũng yêu Niệm Nhi, ta rất hy vọng, có một ngày nàng có thể trở thành thê tử của ta, nhưng mà không phải bây giờ, ta không hy vọng sau này nàng sẽ hối hận, cho nên, ta không thể đồng ý với nàng!”
Ưu Vô Song tựa như một đứa trẻ bất lực, vùi đầu vào lòng Tiêu Tịch, nghẹn ngào nói: “Tại sao? Tiêu Tịch, nếu như huynh yêu ta, sao lại không đồng ý thành thân với ta?”
Đôi mâu đen thanh thúy của Tiêu Tịch thoáng qua tia đau khổ, đối tay ôm lấy Ưu Vô Song của y khẽ siết chặt, trầm mặc một lúc, mới khàn giọng nói: “bởi vì trong lòng nàng còn có hắn!”
Nghe thấy lời của Tiêu Tịch, cơ thể Ưu Vô Song phút chốc cứng đờ, nàng cứ sững người như vậy trong vòng tay của Tiêu Tịch, nước mắt phút chốc phun trào như suối, ướt đi áo báo trước ngực Tiêu Tịch.
Tại sao? Năm năm rồi, có lúc, ngay cả nàng cũng cho rằng mình đã quên được hắn, nhưng tại sao Tiêu Tịch lại có thể dễ dàng nhìn ra, trong thâm tâm nàng vẫn còn hắn?
Tại sao năm năm rồi, lòng nàng vẫn vì hắn mà đau?
Không, đây không phải là điều nàng muốn, nàng không muốn yêu hắn nữa, yêu hắn, quá cay đắng, quá đau khổ, nàng thật sự không nguyện ý vì hắn mà rơi lệ.
Tiêu Tịch lẳng lặng ôm lấy Ưu Vô Song, không nói gì thêm nữa, chỉ là, trong đôi mâu đen thanh thúy của y, sự đau khổ vẫn hiện rõ vô cùng.
Và đồng thời y cũng hiểu rất rõ, cho dù năm năm qua đi, hắn vẫn chiếm trọn trái tim nàng.
Hoặc nên nói là, nàng căn bản không hề quên hắn, trong lòng nàng, Lãnh Như Tuyết từ đầu đến cuối đều chiếm một vị trí cực kì quan trọng, dù cho năm năm nay, người bên cạnh nàng là y, nhưng mà cuối cùng vẫn không thể thay thế vị trí của Lãnh Như Tuyết trong tim nàng.
Y yêu nàng, điểm này y không phủ nhận, cũng không muốn phủ nhận, y lặng lẽ bên cạnh nàng, kì thực luôn có mong ước riêng, hy vọng có một ngày, nàng có thể thật sự yêu y, vì y mà tươi cười, vì y mà nhíu mày.
Nhưng mà năm năm rồi, y vẫn không thể chạm được đến trái tim của nàng, hỷ nộ ái ố của nàng, từ đầu chí cuối vẫn là vì Lãnh Như Tuyết.
Kì thực, nàng và y đều giống nhau, đều là đồ ngốc, biết rõ tình yêu cố chấp kia sẽ khiến bản thân bị thương, nhưng lại bất chấp tất cả, và cũng không thể khống chế được.
Hôm nay gặp lại Lãnh Như Tuyết, y nhìn thấy tình yêu mãnh liệt của hắn đối với nàng từ trong mắt hắn, cũng nhìn thấy sự tuyệt vọng và đau khổ của hắn, còn y vì xuất hiện của Lãnh Như Tuyết sẽ phải nếm trải những gì?
Y luôn biết, hai người họ đều rất yêu đối phương, nếu như trong năm năm nay, trong lòng nàng có chút ít sự tồn tại của y, y cũng sẽ không dễ dàng buông tay.
Nhưng trong giây phút nước mắt nàng rơi xuống, y đã hiểu, người nữ tử mà y bảo bọc trong năm năm nay, trong lòng cuối cùng vẫn là yêu người nam nhân đã tổn hại nàng rất sâu kia.
Nếu như trong lòng nàng không có y, thay vì nhìn thấy nàng đau khổ, không bằng y lẳng lặng buông tay, hạnh phúc của nàng ở chỗ Lãnh Như Tuyết, còn y, chỉ cần nàng hạnh phúc là được, y vốn dĩ là người ngoài, vốn dĩ không nên yêu.
Y luôn hiểu rõ, nàng thuộc về Lãnh Như Tuyết, nhưng y lại cố chấp không muốn buông tay, luôn mang tia hy vọng, hy vọng có một ngày, nàng sẽ yêu hắn.
Nhưng nay, là lúc y nên buông tay rồi, dù cho nàng cố ý trốn tránh, nhưng ông trời cũng sẽ đưa nàng về bên cạnh Lãnh Như Tuyết, bởi vì, nàng được định sẵn là thuộc về hắn.
Y trước nay luôn đạm nhiên, nhưng nay lần đầu tiên trong lòng y có đố kị, đúng vậy, y đố kị Lãnh Như Tuyết, đố kị hắn có thễ dễ dàng có được tình yêu của nàng, cho dù trong mắt y có sự đau khổ, cũng đều là do đố kị.
Y đã từng ích kỉ nghĩ qua, hy vọng Lãnh Như Tuyết mãi mãi đừng xuất hiện, bởi vì, chỉ cần hắn không xuất hiện, y sẽ có thể lẳng lặng bên cạnh bảo vệ nàng, nhìn nàng, cảm nhận hỷ nộ ái ố của nàng, từng cái nhíu mày từng nụ cười của nàng, y không mong muốn nhiều, y chỉ c