Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342485
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2485 lượt.
hời gian nữa, đợi khi vấn đề giữa hắn và Lãnh Như Băng giải quyết xong mới nói với Ưu Vô Song, nhưng hắn không ngờ, Ưu Vô Song nhanh như vậy đã tìm đến nơi này, càng không ngờ trong thư hàm Tiêu Tịch lại nói với nàng.
Nhìn Lãnh Như Tuyết cúi đầu áy náy, tức giận trong Ưu Vô Song cũng tan biến, Tiêu Tịch đột nhiên rời khỏi, trong lòng nàng rất khó chịu, nhưng trong lòng nàng cũng hiểu, Tiêu Tịch rời khỏi, là chuyện sớm muộn, như vậy bất kể là đối với nàng hay Niệm Nhi, đều là tốt nhất.
Hơn nữa, tuy nàng đối với việc năm ấy của Lãnh Như Tuyết vẫn còn oán giận, giận dỗi không nguyện ý thừa nhận con trai là của Lãnh Như Tuyết, nhưng huyết thống phụ tử, nàng không thể phủ nhận được.
Khi nàng hạ sinh Niệm Nhi, thì đã định sẵn không có duyên với Tiêu Tịch, cũng định sẵn nàng sẽ dây dứa cả đời với Lãnh Như Tuyết. Cho nên, nàng cũng đã nghĩ thông, Lãnh Như Tuyết trong năm năm nay cũng sống không tốt, do đó, bây giờ nàng và con của hắn cũng nên trở về.
Nghĩ thông những điều này, lòng nàng cũng từ bỏ, nhớ đến Tiêu Tịch nói là Niệm Nhi ở trong vương phủ, nàng trong lòng nhớ nhung con trai, liền ra ngoài và muốn Ngạo Phong đưa nàng đến tìm con trai, Ngạo Phong ngoan cố không hơn nàng, lại không thể rời nàng đi tìm Lãnh Như Tuyết, cho nên, chỉ còn cách đưa nàng đến đây.
Lãnh Như Tuyết thấy vẻ mặt Ưu Vô Song không vui, tưởng rằng nàng vẫn còn đang giận hắn, liền nhẹ nhàng kéo lấy tay nàng, cẩn trọng nói: “Song Nhi, xin lỗi, nàng đừng giận có được không?”
Ưu Vô Song căm giận hất bỏ tay hắn, tức giận nói: “Lãnh Như Tuyết, ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Việc giữa ngươi và Lãnh Như Băng làm việc thế nào?”
Tuy ngữ khí của nàng là giận dữ, nhưng lại hiển rõ sự quan tâm.
Lãnh Như Tuyết tự khắc nghe ra sự quan tâm trong ngữ khí của nàng, thấy nàng không còn nhắc đến việc rời khỏi, nhất thời lộ ra nụ cười, nhìn Ưu Vô Song, nói: “Song Nhi, nàng là đang quan tâm ta sao?”
Ưu Vô Song quay mặt đi, không vui nói: “Ai quan tâm ngươi? Ta là sợ con trai ta không ai nuôi, ngươi cho người đóng cửa cửa tiệm, ta đi đâu kiếm tiền nuôi con trai?”
Lãnh Như Tuyết nghe thấy những lời này, lòng nhất thời nở hoa, đây có phải có nghĩa là, Song Nhi đã tiếp nhận hắn? Thừa nhận Niệm Nhi là con trai hắn?
Hắn khó mà khống chế sự vui mừng, đột nhiên ôm Ưu Vô Song vào lòng, in lên đôi môi đỏ hồng của nàng một nụ hôn, nói: “Song Nhi, nàng yên tâm, ta nhất định sẽ đối tốt với nàng và con trai!”
Nhìn Lãnh Như Tuyết vui mừng như trẻ con, Ưu Vô Song đột nhiên cảm thấy lòng ấm áp, oán khí của năm năm, phút chốc biến mất không hình không dáng, chỉ còn lại sự yên tâm và ninh tịnh.
Ngày tháng trôi như nước chảy, chớp mắt, đã hơn một tháng, bệnh tình của hoàng đế vẫn không có chuyển biến mà ngược lại càng trầm trọng hơn, theo đó thế cục trong triều ngày càng nghiêm trọng, Lãnh Như Tuyết và Lãnh Như Băng đã bắt đầu công khai tranh đấu trong triều.
Còn một số đại thần cũng bắt đầu chia thành hai phe, trong đó một phe là phe của thái tử, phe còn lại là các đại thần có quan hệ tương đối tốt với Lãnh Như Tuyết.
Theo sau mối quan hệ ngày càng ác liệt của Lãnh Như Tuyết và Lãnh Như Băng, các đại thần này cũng bắt đầu đối chọi nhau, mỗi ngày tấu chương dâng như nhiều lông trâu, không một cái nào không liên can đến hoàng vị.
May thay, hoàng đế nay tuy bệnh nặng, nhưng không hồ đồ, ông ta cũng đã ý thức được sự đối lập giữa hai đứa con trai, áp đảo những tấu chương của các đại thần, nhưng lại không có biểu lộ gì.
Nay thế cục cực kì bất lợi cho Lãnh Như Tuyết, bởi vì hắn tuy cũng có một đám người ủng hộ trung thành, nhưng Lãnh Như Băng là đương kim thái tử, là người kế vị danh chính ngôn thuận, hơn nữa mẫu phi của Lãnh Như Băng lại là đương kim hoàng hậu.
Con người hoàng đế tinh minh, một mực yêu thương Lãnh Như Tuyết nhiều hơn, nhưng nay ông ta bệnh nặng liệt giường, người chăm sóc ông ta lại là hoàng hậu, hoàng hậu thống lĩnh hậu cung bao năm, thế lực trong cung không thể xem thường.
Bà ta có thể ngồi vững vị trí đông cung bao năm, tự khắc không phải là một nữ nhân bình thường, dù cho Lãnh Như Tuyết có được đặc lệnh của hoàng đế, có thể tự ý ra vào hoàng cung, nhưng nay cả hoàng cung đã bị hoàng hậu khống chế, hắn bây giờ đã không thể gặp mặt hoàng đế.
Mấy lần hắn vào cung gặp hoàng đế, đều bị người của hoàng hậu trăm điều ngăn cản.
Còn bên Lãnh Như Băng, đã bắt đầu chuẩn bị, binh mã trong tay hắn cơ hồ tất