Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Của Bạo Vương

Vương Phi Của Bạo Vương

Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342492

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2492 lượt.

cười miễn cưỡng trên mặt hắn, lòng bất giác ấm áp hẳn.
Nàng nhẹ nhàng đi qua, bàn tay mềm mại sờ vào khuôn mặt của hắn, thở dài: “Lãnh Như Tuyết, ngươi nghe ta nói, chạy trốn, không giải quyết được vấn đề!”
Nói rồi, Ưu Vô Song ngập ngừng, rồi nói: “Lục hoàng huynh ngươi nói không sai, với binh lực bây giờ của ngươi, có thể đưa ta rời khỏi hay không, còn là một vấn đề. Huống chi, tính mạng của mấy trăm mạng người trong vương phủ đổi lấy tính mạng của ta và Niệm Nhi, nhưng vậy ta sống còn có ý nghĩa gì? Không lẽ, ngươi muốn ta cả đời đều sống trong ân hận và áy náy? Nhưng vậy dù chúng ta có sống cùng nhau cũng không hạnh phúc!”
Lãnh Như Phong nghe thấy lời của Ưu Vô Song, trong lòng thở phào, hắn ta biết, với tính cách cố chấp của Lãnh Như Tuyết, có lẽ chỉ có Ưu Vô Song với có thể khuyên hắn thay đổi chủ ý!
Cho nên, hắn ta không làm phiền hai người, mà chỉ lẳng lặng đi ra ngoài.
Lãnh Như Tuyết nhìn Ưu Vô Song, nhìn khuôn mặt từng khiến hắn mơ cũng tìm kiếm kia, đột nhiên dang tay ôm nàng vào lòng, khàn giọng nói: “Song Nhi, ta nên làm thế nào đây? Nếu như mở to mắt nhìn nàng rơi vào tay họ, ta làm không được, ta thật sự không làm được! Chúng ta đã bỏ lỡ năm năm, bây giờ làm sao ta có thể chịu đựng được mất đi nàng lần nữa?”
Trong lòng Ưu Vô Song khẽ cay đắng, nàng hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng ngẩn đầu, hai mắt chăm chú nhìn Lãnh Như Tuyết.
Giọng cay cay: “Như Tuyết, ngươi thân là vương gia, trong vương phủ này, mỗi người đều xem ngươi là trời, ngươi sao có thể bỏ mặc họ không lo? Ta biết, ngươi làm như vậy là vì không còn lựa chọn nào, cũng là vì ta, vì Niệm Nhi. nhưng ngươi không thể làm như vậy, ta không thể để ngươi vì ta và Niệm Nhi mà làm như vậy, ngươi có hiểu không?”
Hai tay Lãnh Như Tuyết ôm chặt bờ vai yếu ớt của Ưu Vô Song, thảm bại thầm gào: “Ta nên làm thế nào? Nàng muốn ta mở to mắt nhìn nàng rơi vào tay họ sao? Ta không làm được, ta căn bản không làm được! Song Nhi, nàng đừng ngang bướm, lần nay hãy nghe ta có được không?”






Lòng Ưu Vô Song cay đắng, nhìn Lãnh Như Tuyết mất đi sự điềm tĩnh thường ngày, lòng nàng khẽ nhói đau.
Kì thực, sao nàng không muốn cùng hắn cứ như thế mà rời khỏi, rời khỏi cái kinh thành đầy âm mưu và phân tranh này?
Nhưng mà nếu như vì hạnh phúc của bản thân mà dùng tính mạng của trên dưới mấy trăm mạng người trong thất vương phủ mà đổi lấy, vậy thì, nàng không làm được!
Nàng luôn khát vọng, mong muốn mình và Lãnh Như Tuyết có thể như những lão bách tính bình thường, bình lặng sống cùng nhau, không có phân tranh, không có quyền lực và âm mưu, cứ như vậy mà sống bình lặng nhưng lại có mối tình thuần khiết nhất!
Nếu như có thể lựa chọn, nàng cũng không nguyện ý lưu lại đây, cũng không nguyện ý con trai nàng sau này giống như phụ thân, bị cuốn vào dòng phân tranh của triều đình, học biết cách tranh đoạt quyền lợi.
Lãnh Như Tuyết không nói gì, sắc mặt hắn âm trầm, ánh mắt chứa đầy đau khổ, hai tay hắn siết chặt thành nắm đấm, lòng đầy phẫn nộ nhưng lại không thể làm gì.
Ưu Vô Song nhìn hắn đã bình tĩnh không ít, liền nói: “Lãnh Như Tuyết, kì thực hãy nghĩ xem, đây sao không phải là cách tốt nhất chứ? Thay vì chúng ta chạy trốn từ nay lưu lạc chân trời góc bể, không bằng bây giờ lấy dũng khí, có lẽ, sự việc không tệ như chúng ta tưởng tượng?”
Nói tới đây, Ưu Vô Song ngập ngừng, lại nói tiếp: “Ngươi biết vì cái truyền thuyết trăm nay kia, Lãnh Như Băng quyết tâm có được ta, nếu đã như vậy, hắn ta tạm thời sẽ không làm hại ta, chí ít, trước khi hắn ta đăng cơ, hắn ta sẽ không làm gì ta! Như vậy, không phải sau này ngươi có nhiều cơ hội cứu ta từ trong cung ra? Hơn nữa, trong cung còn có hoàng thượng, hoàng thượng không phải là một người dễ dàng bị người khác khống chế, ta tin rằng, ông ta làm như vậy, nhất định có mục đích của ông ta, cho nên, ngươi cũng không cần lo lắng cho an nguy của ta!”
Lãnh Như Tuyết trầm mặc không nói gì, chỉ là ánh đôi mâu đen đầy đau khổ và giành xé.
Trong lòng hắn biết rõ việc Ưu Vô Song nói là thật, và cũng là lựa chọn cuối cùng, nhưng muốn hắn mở to mắt nhìn nàng rời khỏi, như vậy, lòng hắn khó mà chấp nhận!
Tuy rằng làm như vậy là vì đại cuộc, nhưng nàng là người nữ nhân hắn yêu nhất, là mẫu thân của con trai hắn, là người hắn muốn dành thời gian cả đời đi yêu, hắn làm sao có thể để nàng vì hắn mà lâm vào nguy hiể


Pair of Vintage Old School Fru