Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342510
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2510 lượt.
, quay đầu quát lớn: “Bắt lấy Lãnh Như Phong cho bổn thái tử!”
Quan binh đứng sau lưng Lãnh Như Băng nghe thấy lời phân phó của Lãnh Như Băng, phút chốc xông về phía Lãnh Như Phong.
Lãnh Như Phong nào có cam tâm chịu trói? Ánh mắt hắn ta thoáng qua tia sát ý, thoáng thấy một trận huyết chiến sắp diễn ra. Tuy nhiên chính vào lúc này, đột nhiên truyền đến tiếng quát lớn: “Dừng tay!”
Đám người định thần quay đầu lại, chỉ thấy Lãnh Như Tuyết xuất hiện ở cửa đại đường.
Chỉ thấy Lãnh Như Tuyết xuất hiện, ánh mắt Lãnh Như Băng thoáng qua tia lạnh, hắn ta vỗ nhẹ tay một cái, cười lạnh nói: “Lãnh Như Tuyết, ngươi cuối cùng cũng chịu ra đây rồi sao?”
Sắc mặt Lãnh Như Tuyết âm trầm, lạnh lùng đi đến trước mặt Lãnh Như Băng, lạnh lùng nói: “Đại hoàng huynh, huynh như vậy là ý gì?”
Lãnh Như Băng cười nhẹ một tiếng, nói: “Lãnh Như Tuyết, ý của bổn thái tử, trong lòng người rất rõ! Lại hà tất cần bổn thái tử nói ra?”
Lãnh Như Tuyết cười lạnh lùng, nói: “Thần đệ không hiểu ý đại hoàng huynh, nếu như đại hoàng huynh đến đón thái tử phi về phủ, vậy thì dàn bày vậy cũng hơi lớn đấy chứ?”
Sắc mặt Lãnh Như Băng trầm xuống, đột nhiên nghiêm giọng quát: “Lãnh Như Tuyết, ngươi câu dẫn hoàng tẩu vốn là tử tội, không lẽ bây giờ ngươi còn muốn xảo biện sao? Nay nếu như ngươi giao binh quyền trong tay ra, bổn thái tử sẽ tha chết cho ngươi! Nếu không, ngươi đừng trách bổn thái tử san bằng thất vương phủ của ngươi!”
Mâu đen thâm trầm của Lãnh Như Tuyết thoáng qua tia phẫn nộ, gương mặt sắc lạnh không chút biểu cảm, hắn cười lạnh một tiếng, hàn giọng nói: “Vậy sao? đại hoàng huynh muốn san bằng thất vương phủ của thần đệ vậy thì phải xem đại hoàng huynh có cái bản lĩnh đó không!”
Nói rồi, Lãnh Như Tuyết vỗ tay một cái, bỗng chốc, trong đại đường xuất hiện nhiều hắc y nhân, đối diện với người mà Lãnh Như Băng dẫn đến.
Không khí trong đại đường bỗng chốc trở nên khẩn trương, cả đại đường bay đầy sát khí.
Lãnh Như Băng nhìn hắc y nhân đột nhiên xuất hiện ở đại đường, cười lạnh một tiếng, kinh miệt nói: “Lãnh Như Tuyết, ngươi cho rằng với mấy ám vệ này của ngươi, thì có thể ngăn được bổn thái tử sao? Ngươi thật là xem thường bổn thái tử rồi!”
Lãnh Như Tuyết cười lạnh một tiếng, đáp: “Có ngăn được hay không, đại hoàng huynh rất nhanh sẽ biết! Đại hoàng huynh tự ý đưa lính xông vào đây, chắc là cũng có chuẩn bị, chỉ là, đại hoàng huynh đừng quên, đưa lính tự ý xông vào vương phủ của bổn vương, dù cho đại hoàng huynh là thái tử, cũng là tử tội!”
Lãnh Như Băng cười khiêu kích, đột nhiên lấy từ trong người ra một cuộn thánh chỉ, cười lạnh nói: “Nếu như bổn thái tử không có thánh chỉ, sao dám đến đây bắt người? Lãnh Như Tuyết, bổn thái tử khuyên ngươi hãy ngoan ngoãn bó tay chịu trói, tội danh kháng chỉ, ngươi không gánh nổi đâu!”
Nhìn thấy Lãnh Như Băng lấy thánh chỉ ra, biểu tình của Lãnh Như Tuyết không đổi, hắn lạnh lùng nhìn Lãnh Như Băng, cười lạnh nói: “Vậy sao? Nếu như là vậy, thần đệ cũng xin khuyên đại hoàng huynh một câu, dù cho đại hoàng huynh là đương kim thái tử, nhưng mà nếu như giả truyền thánh chỉ, cũng là tử tội! Đại hoàng huynh thân là thái tử nhiều năm, luật pháp của Tây Diệm, chắc không cần thần đệ nói nhiều chứ?”
Nghe thấy lời của Lãnh Như Tuyết, sắc mặt Lãnh Như Băng bỗng chốc trở nên cực kì khó coi, sát ý trong mắt hắn ta càng tăng kịch liệt, đột nhiên ném mạnh thánh chỉ trong tay xuống đất, thần thái cực kì cuồng ngạo nói: “Vậy thì đã sao? Không lẽ ngươi cho rằng ngươi có cơ hội gặp được phụ hoàng sao? Lãnh Như Tuyết, nếu như ngươi đủ thông minh thì hãy ngoan ngoãn giao binh quyền trong tay ra, nếu không, hôm nay ở đây sẽ là đất chôn thân của huynh đệ hai ngươi!”
Dứt lời, vẫy tay, quan binh sau lưng hắn tựa như nước tràn xông về phía Lãnh Như Tuyết và Lãnh Như Phong.
Ám vệ hộ trước Lãnh Như Tuyết và Lãnh Như Phong cũng tiến lên, chớp mắt đại đường đao quang kiếm ảnh, hỗn chiến diễn ra.
Binh lính Lãnh Như Băng dẫn đến nhiều như nước tràn, ám vệ của Lãnh Như Tuyết tuy võ công cao cường, nhưng lại vì nhân số ít mà rơi vào thế hạ phong, theo sau binh lính không ngừng ngã xuống, những ám vệ ấy cũng dần dần bắt đầu không trụ được mà bị thương.
Rất nhanh, trên mình hai người đã tăng thêm màu sắc, áo bào vốn dĩ màu trắng của Lãnh Như Tuyết đã nhuốm chấm chấm đỏ tươi, nhìn rất chói mắt.