Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342263
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2263 lượt.
ả không để Lee Sung Min trong mắt, ngược lại còn âm thầm tính kế trừng trị nô tì không biết trời cao đất dày kia!
Nhưng mà, ả không ngờ, mấy ngày nay, nô tì ngày ngày xuất hiện bên cạnh Jo Kyu Hyun, chính là vương phi ngốc nghếch, hơn nữa, cậu ta không những không ngốc, mà còn rất hung dữ, thậm chí hình như còn biết võ công!
Nghĩ tới đây, Kim Tae Yeon cắn lấy răng, căm hận nhìn Lee Sung Min, uất hận nói: “Ngươi là vương phi thì sao? Ngươi không ngốc thì sao? Cho dù vậy, ngươi không phải bị vương gia đuổi đến lãnh cung, đày làm a hoàn? Lee Sung Min, ngươi đừng quên, ta là người được vương gia sủng ái nhất, ngươi dám động đến ta, vương gia tuyêt đối không tha cho ngươi!”
Đối diện với một nữ nhân có dáng không não kia, Lee Sung Min thật sự không muốn lo nhiều, sao trong Thất vương phủ nay, ai cũng đều thích tên nam nhân đáng chết thích uy hiếp người đó? Ara kia cũng vậy, Lee ma ma cũng thế, bây giờ ngay cả Kim Tae Yeon cũng như vậy!
Lee Sung Min nghe đến phiền, mấy người này, thích hồ ly giả hổ uy sao? Không thể đổi cái gì mới mẻ hơn sao?
Do đó cậu chỉ còn cách lười nhác nói: “Kim Tae Yeon, nếu như ngươi còn đụng đến người của ta, ta cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi! Cửa bên kia, cút mau!”
Kim Tae Yeon tức đến mặt hết xanh rồi lại đỏ, khóe miệng thoáng qua tia cười oán độc, sau đó phẩy tay áo, dẫn hai a hoàn phẫn hận rời đi.
Nhìn theo bóng dáng Kim Tae Yeon, Lee Sung Min khẽ nheo mắt, sâu thẳm nội tâm bỗng xuất hiện nỗi bất an.
Bởi vì, khi nãy cậu không bỏ lỡ nụ cười oán độc của Kim Tae Yeon, nữ nhân đó, xem ra tuy vẻ ngoài yếu đuối, nhưng mà tâm tuyệt đối đủ ác, hơn nữa, ả không phải Lee ma ma, e là không dễ xử lí như vậy!
Một mực cho đến khi hình bóng Kim Tae Yeon biến mất trong lạc viện, Lee Sung Min mới thu lại ánh mắt, lòng thầm nghĩ: Xem ra, lưu lại đây hai ngày, cậu nên cẩn thận một chút, không biết người nữ nhân Kim Tae Yeon kia sẽ giở thủ đoạn gì? Nếu như nhằm cậu mà công kích thì cậu lại không sợ, nhưng cậu sợ là Kim Tae Yeon sẽ âm thầm gây khó dễ cho Eun Jung.
Eun Jung thấy Lee Sung Min ngẩn người, bất giác lo lắng kéo tay áo Lee Sung Min: “Thiếu gia, kì thực người không cần vì nô tì ma đắc tội Kim thị nhân, Kim thị nhân này vốn là hoa khôi của thanh lâu, thủ đoạn rất lợi hại, bây giờ thiếu gia vì nô tì mà đắc tội ả, e rằng ả không thôi đâu. Nô tì thật sự rất lo lắng, ả ta sẽ bày kế hại thiếu gia.”
Lời mà Eun Jung nói chính là điều mà Lee Sung Min đang nghĩ, làm sao cậu không biết chứ?
Kim Tae Yeon này tuyệt đối là loại nữ nhân nhỏ nhen, lúc trước, ở khuôn viên a hoàn tên Ji Yeon kia vốn là a hoàn thân cận của ả, sau này chỉ vì một việc nhỏ mà đắc tội ả, thì đã bị ả đày đến khuôn viên, hơn nữa, còn không hả dạ, bắt tay cùng quản sự ma ma của khuôn viên, gây khó dễ với Ji Yeon.
Người như vậy, hôm nay ả chịu thiệt, đương nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua, bây giờ ả biết thân phận của cậu, với tính cách của Kim Tae Yeon, tuyệt đối không quang minh chính đại mà hại cậu, à chỉ hại cậu trong bóng tối.
Và Eun Jung không biết là, Lee Sung Min căn bản không lo lắng gì mà chỉ lo ngày mai cậu cùng Jo Kyu Hyun đi tham dự yến tiệc, khi ấy, một mình Eun Jung ở đây, không biết Kim Tae Yeon và Lee ma ma sẽ làm khó Eun Jung như thế nào.
Ở thời phong kiến cổ đại này, luôn trọng nam kinh nữ, (trọng công khinh thụ!!) ở đây,cơ hồ đều coi nam nhân (là công ý…) là trời, tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, dù bị gả đến nhà chồng chịu sự lạnh nhạt của chồng, cũng không thể tự tiện về nhà mẹ, dù chồng có nạp thiếp, bản thân chỉ có thể cố mỉm cười, còn phải vì chồng chăm lo việc của người thiếp.
Dù thân là vợ chính, phản đối việc chồng nạp thiếp thì nhẹ sẽ bị người khác chê cười, nặng sẽ bị gán vào tội danh đố kị, bị chồng liệt vào bảy bảy lí do, và bị từ!
Và những người bị chồng từ là thảm nhất, bị từ bỏ, không thể về nhà mẹ đẻ, bởi vì, như vậy sẽ mất mặt nhà mẹ, trong thời đại này, những người bị chồng từ chỉ có hai con đường, một là tự vẫn, con đường khác là xuất giá, tự giữ đèn riêng. (tức tìm người khác mà gả)
Chính vì những lí do này, cho nên Eun Jung biết được Lee Sung Min bị Jo Kyu Hyun từ mới khẩn trương như vậy.
Nghe thấy lời của Lee Sung Min, Eun Jung bất giác khẩn trương, mắt nàng ta đỏ lên, thút thít nói: “Thiếu gia, nếu như người bị vương gia từ rồi, vậy phải làm sao?”
Lee Sung Min nào có biết những việc đó? Cậu nhìn