
Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341856
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1856 lượt.
ay đen sì chạy theo Lee Sung Min.
Jo Kyu Hyun và Lee Joon cùng bước khỏi thư phòng, vừa lúc gặp phải Ara và Lee ma ma, Ara gặp được Jo Kyu Hyun, lập tức khóe mắt đỏ ngay, bộ dạng ủy khuất chạy nhào về phía Jo Kyu Hyun, nghẹn ngào nói: “Vương gia, người phải làm chủ cho nô tì!”
Jo Kyu Hyun dừng bước, ánh mắt dừng lại trên hai má sưng đỏ của Ara, mâu đen đầy tà khí chợt lóe lên tia phẫn nộ, lạnh lùng nói: “Đây là do tên điên ấy làm?
Ara nức nở nói: “Vương gia hắn ta vốn không để vương gia trong mắt, biết nô tì là người của vương gia lại càng ra tay thâm độc như vậy, vương gia người nhất định phải làm chủ cho nô tì!”
Nhìn thấy Ara khóc như hoa lê mang mưa, Jo Kyu Hyun có chút không khiên nhẫn: “Được rồi! Phải xử trí thế nào, bổn vương tự biết, Lee ma ma, đưa Ara đi nghỉ ngơi đi, hôm nay, không cần hầu hạ bổn vương!”
Dứt lời, hắn cũng không thèm quan tâm đến Ara, cùng Lee Joon quay người bước khỏi đại điện, đi về phía hậu viện.
Sau khi Jo Kyu Hyun rời khỏi, Ara ngừng hẳn thút thít, ánh mắt thoáng qua tia đắc ý, hừ nhẹ một tiếng, cùng Lee ma ma lui đi.
Jo Kyu Hyun mặt lạnh hẳn, cùng Lee Joon bước đến hậu viên, trong lòng bừng bừng nộ hỏa, tên điên đáng chết kia dám giả điên giả dại động đến người của hắn, hãy chờ đó mà xem hắn làm sao trừng trị cậu ta!
Từ xa, có thể nhìn thấy hậu viện tồi tàn, bỗng nhiên một trận cười thanh thúy vọng lại, thu hút sự chú ý của Jo Kyu Hyun, hắn ngẩng đầu nhìn theo nơi phát ra tiếng cười ấy, chỉ thấy bên ngoài khu vườn rách nát, hai kẻ đang đuổi bắt nhau, thỉnh thoảng phát ra tiếng cười trong trẻo.
Nhìn thấy hai người kia đang vui đùa, khuôn mặt tuấn mĩ nhất thời đen lại, tên điên ấy xem vương phủ của hắn là nơi nào? Bị đuổi đến lãnh cung còn dám to gan như vậy?
Lee Joon nhìn hai người kia đang vui cười, không chút quan tâm đến sự có mặt của họ, trong lòng thầm ngạc nhiên trước sự to gan của người vương phi mới này, cậu dám động đến người của vương gia, nay còn có thể vui đùa thế này? Không lẽ, cậu đúng là người như lời đồn đại của người khác, là một đứa ngốc?
Lee Sung Min đang nô đùa vui vẻ, căn bản không chú ý đến hai người nam nhân đứng cách đó không xa, cậu nắm lấy nắm cỏ khô, thỉnh thoảng cầm chạy đuổi lấy Eun Jung mà ném, miệng vẫn là giọng cười thanh thúy.
Eun Jung bị cậu ức hiếp như vậy, nàng ta cũng tức vô cùng nhặt lấy cỏ khô dưới đất ném vào Lee Sung Min.
Thấy dáng vẻ hung ác của Eun Jung, Lee Sung Min “A” một tiếng và quay đầu chạy.
Nhưng mọi chú ý cậu đều hướng về Eun Jung, căn bản không chú ý đến sau lưng xuất hiện hai người nam nhân, cậu nhặt lấy cỏ khô ném mạnh về phía Eun Jung nhưng cơ thể chưa kịp phản ứng lại thì đã ngã vào trong lòng một người.
“Á” Lee Sung Min ngạc nhiên hét lên, đôi tay vô thức giữ chặt vật thể không rõ trước mặt mình, nhưng lại không biết rõ mình đã giữ lấy ai, bên tai đã vong lại một tiếng hừ, sau đó cơ thể nhỏ bé của Lee Sung Min đã bị người nào đó đẩy mạnh ra, trọng trọng ngã xuống đất.
Lúc này đang là đông hàn, may là đêm hôm qua trời xuống trận tuyết lớn, Lee Sung Min ngả xuống nền đất dày ấy mới không có cảm giác đau, phản ứng đầu tiên của cậu là tròn xoe mắt, phẫn nộ nhìn về hướng người đẩy cậu ngã.
Đương nhiên, khi cậu nhìn rõ thì bất giác sửng sốt hồi lâu, ngơ ngác nhìn người bạch y thiếu niên trước mắt, nhìn thấy dung mạo tuấn mĩ của người thiếu niên ấy, chiếc miệng nhỏ khẽ há hốc, thậm chí điều mất mặt hơn nữa là từ khóe miệng chảy ra một sợi trắng trong suốt.
Việc này cũng không thể trách cậu, bởi vì, bạch y thiếu niên ấy đứng dưới ánh nắng quả thật trông rất yêu nghiệt. (tức là handsome ấy mà)
Đôi mày đẹp như tranh vẽ, ngươi dài hẹp lấp lánh tựa như vì tinh tú, mũi cao thẳng đứng, đôi môi đỏ mọng mím lại với nhau, tuy rằng ngũ quan nhu mì, nhưng khuôn mặt lại góc cạnh phân minh, làm cho dung mạo của vị bạch y thiếu niên tăng thêm vài phần âm nhu, cộng với dáng người cao lớn, thật sự khiến người khác không khỏi động lòng. ( Mĩ nam, mĩ nam o>.
Thấy được mĩ nam, tức khắc sự phẫn nộ trong lòng Lee Sung Min biến mất hẳn, chỉ thấy ánh mắt cậu ngơ ngác nhìn chằm chẳm vị thiếu niên trước mặt mình, trong lòng than vãn với trời, may là yêu nghiệt trước mặt là nam nhân, nếu là nữ nhân, e rằng sẽ tức chết tất cả nữ nhân tại vương triều Beakje này mất!
Jo Kyu Hyun cúi đầu nhìn chiếc áo bào trắng của mình với hiện hai dấu ta