Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ
Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342128
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2128 lượt.
u thầm chửi một câu, rồi nghiến răng nghiến lợi trông đến là thú vị.
“Chàng hung dữ gì chứ, ta cứ thích nhắc tới người ta đấy, ta cũng cứ gả cho Vương công tử đấy. Chàng ấy đã vì ta mà bán cả nhà, chàng ấy còn nói dù đi ăn xin cũng luôn ở bên ta, chàng ấy tốt hơn chàng…” Ta còn chưa kịp nói hết, chàng đã đưa bờ môi nóng ấm của mình tới. Thắt lưng của ta bị tay chàng xiết lại đau nhói, vậy mà chàng hình như chẳng có ý buông ra. Chàng trao cho ta một nụ hôn mãnh liệt. Cái hôn choáng ngợp trời đất đó vừa ngang ngược lại vừa cưỡng ép, dường như mang theo biết bao tuyệt vọng và căm hận, chàng như muốn nuốt trôi cả ta vậy.
“Ấy… nàng… có phải là súc sinh biến thành không? Không ngờ lúc nào cũng có thể cắn người được. “
“Chàng mới là súc sinh đó! Ai bảo chàng khi nãy… chàng… chàng định khiến ta ngộp thở mà chết à?” Nếu không phải khi nãy ta cắn chàng một miếng, e là lúc này đã tắc thở chết rồi. Ta hít thở không ngừng, nhìn chàng đứng trong mưa rầu rĩ, bất giác ta bật cười thành tiếng.
“Đồ ngốc, nàng không biết dùng mũi hít thở sao?” Chàng đưa lưỡi liếm vết thương trên môi, dáng vẻ khá là bực bội. Máu đỏ dần lan trên môi chàng, càng khiến khuôn mặt đó thêm phần mê hoặc, quyến rũ như hồ li.
“Nàng tính tình dữ tợn như vậy, ngoài ta ra còn ai dám lấy nàng nữa?” Diệu khẽ mắng một câu, rồi ngước ánh mắt đầy âu sầu nhìn về phía ta. Nhìn đôi môi bị cắn của chàng, ngoài miệng tuy nói đáng đời, nhưng trong lòng ta lại có chút xót xa.
“Vậy chàng có thành thân cùng quả thạch lựu thối tha đó nữa không?”
“Cái gì mà quả thạch lựu thối tha? Ta chỉ lấy người con gái ngốc nghếch, lấy chiếc quạt rách* này thôi. Chắc chắn kiếp trứơc ta đã thiếu nợ nàng, nếu không phải ta không muốn để nàng gả cho tên khốn kiếp kia, hôm nay nàng đã bị chết cháy rồi. Ngọc Tiến Hiền, cái tên đáng chết này, không ngờ lại nhốt nàng trong một căn phòng kín, gọi trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay.”
Tên của Ngọc Phiến Nhi đồng nghĩa với từ chiếc quạt trong tiếng Trung.
“Ai khốn kiếp cũng chẳng thể khốn kiếp bằng chàng được.”
“Được, ta khốn kiếp, vậy nàng có chấp nhận về nhà cùng tên khốn kiếp này không?”
“Không được đâu, ngày mai ta còn phải gả cho Vương công tử.”
“Để tên Vương công tử đó đi gặp quỷ đi!” Diệu bực bội mắng một câu, sau đó lẳng lặng vác ta lên vai đi thẳng. Tiếng mưa rơi gần như nuốt trôi hết mọi lời nói của ta và chàng. Bị chàng vác trên vai, nước mưa cứ thể trôi thẳng vào miệng. Tại sao gia đinh trong phủ vẫn chưa chịu xông tới? Có người cướp sắc cướp tài sản cướp tân nương đây!
Ngoài cửa dường như có bóng người, dưới màn mưa mờ ảo, có thể nhìn thấy rõ ngọn lửa đang bừng bừng cháy.
“Cháy rồi, người đâu mau lại đây! Người đâu mau cứu hoả!” Diệu thét lớn vài câu, mấy tên gia đinh ngốc nghếch nghe vậy vội vàng xông đến. Rồi Diệu nhấc chân, thoắt cái đã bế ta nhảy lên mái nhà nhẹ nhàng không gây bất cư tiếng động nào.
“Cứu hoả cái gì chứ, cứu ta…” Ta còn chưa kịp nói hết câu, Diệu đã nhảy vọt ra bên ngoài phủ, đáp xuống lưng một con ngựa đã được chàng chuẩn bị sẵn. Rồi phi thẳng về phía vương phủ, vó ngựa đập lên mặt nước tạo thành những bọt nước trắng xoá.
“Chàng đưa ta đi đâu thế?”
“Đi làm áp trại phu nhân của ta.” Giọng nói của chàng xen lẫn trong tiếng mưa, văng vẳng vọng lại trong rừng cây.
“TA MUỐN NÀNG, NGỌC PHIẾN NHI, LÀM VƯƠNG PHI CỦA TA.” Diệu cất lời, từng câu từng chữ vang lên dứt khoát mà mạnh mẽ. Tuy rằng tiếng mưa rất lớn, nhưng ta nghe rất rõ, rõ đến mức cả đời không thể nào quên được.
***
“Ắt… xì.” Vừa đến phủ Tần vương, ta liền liên tục hắt hơi.
Ngoài cửa sổ trời không còn mưa dữ dội như tối qua nữa, thế nhưng mưa vẫn cứ rả rích, chưa từng ngừng nghỉ chút nào. Mưa giăng giăng khắp nơi, nhìn từ phía xa, đất trời như một biển nước.
“Lại đây nào, nàng mau uống thuốc đi!” Diệu nhẹ nhàng dỗ dành. Ta quay đầu sang một bên, tại sao lại phải uống thuốc nữa?
“Không uống, vì chàng đã cướp ta đi mất, nên chắc hẳn lúc này Vương công tử đang mắng ta đây mà. Chàng xem không thế sao mà ta hắt hơi liên tục như vậy.”
“Nàng hắt hơi liên tục là do bị nhiễm phong hàn, đồ ngốc, hôm qua ta đã bảo nha hoàn chuẩn bị nước nóng cho nàng tắm rửa thay quần áo, tại sao nàng lại cứ mặc y phục ướt mà đi ngủ luôn vậy?”
“Thì người ta buồn ngủ, buồn ngủ thì đương nhiên phải đi ngủ rồi.” Ta chán nản đáp lại. Cùng chàng đào hôn, mà ta đã phải thức trắng cả một đêm. Hôm qua, mặc cho đám nô tì, nha hoàn đó khuyên nhủ thế nào, ta vẫn không chịu tắm rửa, nằm luôn vào trong chăn ngủ một giấc no nê. Ai ngờ sau khi tỉnh dậy, bệnh tình của ta lại càng thêm nghiêm trọng. Khi biết được chuyện này, Diệu đã tức giận mắng cho đám nha hoàn một trận.
“Nàng mau uống bát thuốc này đi, nghe lời nào, rồi còn đi thay y phục sạch sẽ.” Ngữ khí của Diệu rất dịu dàng, đôi mắt chàng cười tít lại đầy mê hoặc như con hồ li xảo quyệt. Trước ánh mắt khó cưỡng lại đó, ta chỉ còn biết ngoan ngoãn gật đầu.
“Thôi chết, đúng rồi, hôm nay là ngày thành thân, không có tân nương tử… đây là hôn sự do Hoàng thượng