Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Thần Trộm

Vương Phi Thần Trộm

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342131

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2131 lượt.

c nào một ngọn lửa, khiến cho ta có cảm giác nóng rực, bất an. Ngày mai ta phải thành thân cùng Vương công tử rồi, nhưng trong lòng chẳng thấy vui vẻ chút nào.
Ta nóng đến mức nằm lăn lộn trên giường mãi không thể nào ngủ nổi, sau cùng ta đành ngồi dậy đập muỗi giết thời gian. Giữa đêm khuya, ta vẫn có thể cảm nhận được có người ở bên ngoài đang dõi theo mình. Từ khi đạo sĩ phán rằng ta bị ác quỷ nhập thân, mọi người đều không dám lại gần khu vực phòng ở của ta nữa. Giờ căn phòng này bí bức như một nhà giam.
Trong chiếc bình gốm đắt tiền đặt trên chiếc bàn không xa, có cắm một bông hoa chẳng biết tên là gì, đang tỏa ra thứ mùi hương đến phát ngấy. Bên ngoài có thứ gì đó lắc qua lắc lại. trong lòng ta cảm thấy vô cùng phiền não, bàn tay đập muỗi càng thêm mạnh bạo, không bao lâu đã dính đầy vết máu, tất cả đều là những xác muỗi bị ta tiêu diệt. Ta hóa bi thương thành sức mạnh diệt muỗi, một tay chống nạnh, một tay giơ lên giữa không trung, đưa đôi mắt tinh như mắt ưng tìm các con mồi đang lượn lờ trong phòng.
Gương vỡ rồi nhưng khóa vẫn chưa mở ra được. Ngọn lửa bên cửa sổ như một con mãnh thú tấn công mạnh mẽ vào trong phòng. Không khí bên trong nóng rát, khói mịt mù khiến ta chẳng thể mở mắt ra nổi. Ta há miệng, uất ức phát khóc, tại sao ta đã xui xẻo như vậy rồi mà ông trời vẫn còn muốn thiêu chết ta?
“Mở cửa ra! Mở cửa ra! Mau cứu ta! Mẹ kiếp, các ngươi có định mở cửa hay không?” Toàn thân căng tràn sức lực, ta vội vực dậy tinh thần, bản cô nương vẫn còn chưa thành thân, làm sao có thể chết cháy trong này được. Ta tung chân đạp cửa, chỉ cảm thấy bàn chân rất nhanh truyền lại cảm giác nóng rực. Ta đưa tay định tóm lấy chiếc khóa đồng, ai ngờ, vừa mới chạm vào, bàn tay ta đã bỏng rát. Nóng chết ta mất thôi!”
“Ây da!” Ta rụt tay lại, đưa lên sờ tai, nóng đến mức ta chỉ còn biết nhảy lên liên hồi.
“Chết tiệt, ai bảo nàng làm bừa thế hả? Đứng lui sang một bên, ta còn vào trong.” Một giọng nói quen thuộc vang lên, Diệu thở gấp, dường như cũng vô cùng căng thẳng.
Thấy có người đến cứu, ta vội vã tránh sang một bên. Một tiếng động lớn vang lên, cửa bị đạp đổ, ngọn lửa bùng lên, khóc bốc ngi ngút, ta bị sặc khói, mắt mũi cay xè, không ngừng ho sặc sụa.
Trong ánh lửa xuất hiện một người mặc y phục màu đen, nước mưa chảy lướt từ đầu xuống chân. Chàng nhẹ tháo bịt mặt xuống, để lộ ra khuôn mặt tuấn tú mà tiều tụy, chỉ có đôi mắt là vẫn sáng chói như sao trời, linh động hoạt bát. Ta đứng lặng tại chỗ, không biết có phải vì quá sợ hãi trước ngọn lửa khủng khiếp kia hay không nữa. Ta nhìn chăm chăm vào chàng, nước mắt lã chã rơi xuống không thôi. Khói nồng nặc, xộc lên khiến sống mũi cay xè, đôi mắt nóng rực, nước mắt lại càng chảy ra dữ dội. Trong lòng ta lúc này có cảm giác rất kì lạ, không biết là ngọt ngào hay đắng cay, tức giận hay vui mừng.
“May mà còn tới kịp!” Chàng cũng đứng lặng tại chỗ, sau đó tiến lên một bước, kéo ta lại. Ta ngã vào vòng tay chàng, nghe thấy tiếng tim chàng đập điên cuồng rõ rệt, kiên định y như tiếng chuông tại chuông lầu Trường An vậy. Hơi thở chàng gấp gáp, tay ôm chặt lấy ta, chặt tới mức ta sắp chẳng thể nào thở nổi.
“Nàng không sao rồi, không sao là tốt!” Nước mưa ngám từ y phục chàng sang người ta, mang theo cảm giác mát mẻ. Thế nhưng lồng ngực của chàng lại nóng rực khiến khuôn mặt ta cũng nóng bừng theo.
“Ai nói là ta không sao chứ? Bây giờ tai ta không nghe được nữa, phòng cháy cả rồi, lại còn mắc chứng bệnh không cách nào cứu chữa. Ta sắp chết rồi, chàng còn ôm ta chặt thế này, y phục đầy nước của chàng sẽ ngấm vào người ta mất.” Trong khoảnh khắc, ta đột nhiên nhớ ra rất nhiều tội lỗ đáng ghét của chàng, ta vùng vẫy đẩy chàng ra, đưa lời mắng nhiếc. Nhưng cho dù ta đánh mắng thế nào, chàng vẫn cứ nhất nhất ôm chặt lấy ta.
“Không phải nàng nghe thấy ta nói hay sao?” Chàng cúi đầu, thì thầm bên tai ta, giọng điệu dịu dàng. Ta bất ngờ nhận ra, đúng vậy… tại sao ta lại có thể nghe thấy chàng nói chuyện chứ? Lẽ nào, đại phu nói không sai, ta hoàn toàn không phải không nghe thấy mà chỉ là không muốn nghe, cố ý… để cho bản thân không nghe thấy? Ta thực sự đã mắc tâm bệnh? Diệu chính là vết thương chôn vùi sâu kín trong trái tim ta?
“Ta có thể nghe thấy rồi?”
“Đương nhiên là nàng có thể nghe được, nếu không ngày ngày nhìn những tờ giấy kia sao có thể hiểu được. Chẳng phải nàng cũng đâu biết nhiều chữ như vậy?” Giọng nói đáng ghét của Diệu lại vang lên, hơi thở thôi bên tai khiến ta thấy ngứa ngáy. Ta gật đầu, đúng là có lí, ta cũng không biết nhiều chữ, chỉ dựa vào những tờ giấy đó làm sao mà biết được họ muốn nói những gì. Vừa mới nghĩ như vậy, ta lại cảm thấy bất ổn, đợi khi Diệu cười thành tiếng, ta mới biết mình bị mắc lừa.
“Ai nói ta không biết chữ nào, ta… ta… ta…” Ta lắp ba lắp bắp một hồi lâu, mãi chẳng thể nói hết được một câu. Diệu nhìn ta, ánh mắt đắm say như muốn nuốt chửng ta vậy. Trước ánh mắt đó, ta tự nhiên cảm thấy có chút chột dạ. Ánh mắt chàng tươi tắn, vừa như chọc ghẹo, lại vừa thương xót, bao dung, dịu dàng nhìn ta đầy