Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342088
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2088 lượt.
ợc nét mặt chàng, có điều chỉ đoán thôi ta cũng khẳng định thái độ của chàng lúc này không thân thiện cho mấy. Ta ngoan ngoãn theo chàng ra khỏi kiệu, chân còn chưa chạm đất, đã cảm thấy hoa mày chóng mặt, thì ra chàng đã đưa tay bế bổng ta lên.
“Ngọc Phiến Nhi, có phải nàng kiếp trước là heo không, ngồi trong kiệu mà cũng có thể ngủ được?” Chàng nghiến răng thì thầm những lời trách móc. Chắc chàng rất giận vì không thể sửa được tật xấu của ta.
“Hôm nay, trời còn chưa sáng đã phải dậy trang điểm. Chàng biết đó ta vẫn còn chưa ngủ đủ giấc. Hơn nữa, từ sáng sớm đến giờ, ta thậm chí còn chưa ăn gì vào bụng. Ta vừa đói vừa buồn ngủ, ta thấy mình không phải ngủ gật đâu mà là thiếp đi vì đói đấy!”
Ta vén khăn che mặt, ngẩng đầu nhìn Diệu. Hôm nay, chàng mặc một bộ y phục đỏ chói, trông lại càng tuấn tú, đĩnh đạc. Chàng cúi đầu nhìn ta nằm gọn trong vòng tay mình, khuôn mặt hiện lên vẻ hân hoan khác lạ, mắt cười tít lại thành một đường chỉ, cong cong chẳng khác nào một vầng trang khuyết.
“Lúc bái đường mà còn dám ngủ, nàng cứ thử xem, ta sẽ xử lý nàng thế nào!” Diệu thốt ra từng chữ nhưng ta lại thấy trong đó ngập tràn ý yêu thương.
“Là ngất đi chứ không phải ngủ…” Ta không chịu thua liền đưa lời phản bác. Vừa lúc đó, chàng đã đặt nụ hôn xuống má ta, ngay trước mặt đám đông. Tiểu Thuý đứng bên che miệng mỉm cười, mọi người xung quanh thì há hốc miệng, hoàn toàn kinh ngạc.
“Xuất giác tòng phu, tướng công nói thì không được cãi lời!”
Chàng nói xong liền bế ta vào trong. Chàng đặt ta xuống trước một chậu lửa, sau đó dắt ta bước qua chậu lửa đó. Gấu váy ta vừa chạm đất, cũng không biết bị mắc vào đâu mà khiến ta ngả nghiêng cả thân mình, sau đó phải tốn rất nhiều sức ta mới có thể giữ vững được cơ thể. Các tiểu thư quý tộc đứng quanh đó đều không ngừng bắn về phía ta những ánh mắt khinh bỉ, chế nhạo. theo quy định của Đại Kỳ, đại hôn của Hoàng tử, phải được cử hành nghi lễ trên đại điện. Tân lang và tân nương mặc y phục đỏ thắm, nhận sắc phong của Hoàng thượng và lời chúc phúc của Hoàng hậu, sau cùng sẽ nhận bái lạy của chúng quan. Thế nhưng khoảng thời gian trước Diệu đã bị tước đi thân phận Vương gia, Hoàng thượng đương nhiên không xuất hiện tại hôn lễ. Chúng ta cũng phải nghênh dâu theo tập tục của dân gian, thiết tiệc tại phủ Tần vương của chàng, khoảng đãi bách quan. Có điều hôm nay, vì thế ta cũng không phải dâng trà cho phụ mẫu chàng.
Đám quan lại này tuy rằng nói đến để cung hỷ, nhưng ánh mắt nhìn Diệu đều là cười nhạo và coi thường. Diệu hoàn toàn không để tâm đến họ, thần sắc bình thản, mang theo chút bất cần, ngạo nghễ mọi khi, thế nhưng trong mắt chàng lại hiển hiện vẻ kiên nghị, ngạo khí ít ai sánh bằng.
Ta chu miệng, chẳng cam tâm chút nào. Chí ít tiểu ăn mày ta cũng đã đổi đời, đường hoàng xuất giá, thế mà không khí hôm nay chẳng vui vẻ gì hết. Ta uất ức vò nhàu vạt áo. Lúc nhìn lại, ta mới cảm thấy xót xa cho bộ y phục đắt tiền của mình. Hầy, dù thế nào thì ta cũng không nên trút giận lên những thứ đồ quý giá như vậy.
“Lão đại hình như không vui vì yến tiệc thành thân chưa đủ long trọng, linh đình thì phải…” Trong đám đông, ta dường như nghe thấy có người đang thì thầm bàn tán. Ta đưa mắt nhìn khắp xung quanh, thì thấy một đôi chân nhỏ thò ra từ dưới gầm bàn. Y phục mặc trên người chúng rất sang trọng. Ta cúi xuống liền thấy bốn tên tiểu quỷ đang co ro bên dưới, tay mỗi đứa bê một đĩa bịt quay, ăn uống vô cùng hứng khởi.
Thực đúng là chó không sửa được tật ăn phân, ta thầm mắng một câu. Cho dù Diệu đã cho chúng làm quan, chúng vẫn không bỏ được thói quen cứ hễ ăn ngon là phải trốn gọn vào một góc.
“Lão đại là người sĩ diện, bình thường vẫn thích những thứ không đổi tiền ăn cơm được. Đệ còn nhớ không, có một lần, tỷ ấy mặc bộ y phục ăn trộm về lên người, sau đó trang điểm cho bản thân chẳng khác nào một quả cầu thịt.”
“Nói nhỏ thôi, đôi tai của lão đại còn thính hơn cả tai chuột. Tỷ ấy dữ dằn lại nhỏ mọn, nếu nghe thấy những lời này nhất định sẽ đánh chúng ta đó. Người khác không dám đắc tội với tỷ ấy, chúng ta lại đánh không lại tỷ ấy, nên tỷ ấy càng thêm khoa trương, kiêu ngạo.”
“Ừm, lão đại thích nhất là được tiền hô hậu ủng. Lần này tỷ ấy xuất giá, nghe nói vị quan lớn nhất thiên hạ là Hoàng đế lão gia không tới nên sắc mặt tỷ ấy còn thối hơn cả bãi phân. Lúc trước khi còn đi ăn trộm với xin ăn, tỷ ấy thường xuyên bốc phét là có vị đại quan nào đó đích thân nói chuyện cùng mình, khiến đám ăn mày khác vô cùng ngưỡng mộ.”
“Đúng đúng đúng, ta nhớ vị đại quan đó chỉ nói đúng một từ với tỷ ấy là”Cút!”“
Bốn đứa nhóc này dám tụ tập ở đây để nói xấu ta, thậm chí còn vô cùng rôm rả. Thế nhưng cho dù xung quanh tiếng người huyên náo, ta vẫn có thể phân biệt được những lời nói xấu về mình. Bà nhà nó, hôm nay lão nương không xử lí mấy tên tiểu tặc khốn kiếp này, ta sẽ không…
“Cô nương ngốc nghếch này, sắp bái đường thành thân rồi nàng còn định đi đâu nữa hả?” Bên tai ta chợt vang lên một tiếng thì thầm, dường như Diệu đang cố hết sức để kìm nén cảm xúc. Ta đành