Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342081
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2081 lượt.
hạ tay áo vừa mới xắn lên, ngoan ngoãn, an phận đứng cạnh Diệu. Đám nhóc con đáng chết, đợi khi nào bái đường thành thân xong, ta nhất định sẽ xử lí mấy nhóc.
“Nhất bái thiên địa.”
“Nhị bái cao đường.”
Mỗi lần khom lưng cúi đầu, ta đều nhìn thấy mấy tên nhóc cui dưới gầm bàn kia đang ăn uống say sưa. Bọn chúng thậm chí còn đang hào hứng nói xấu ta. Ta càng thêm tức giận, nắm chặt bàn tay.
“Phu thê giao bái.”
“Á! Đồ ham ăn, nàng cố tình muốn trả thù ta đúng không, ai bảo nàng đụng trúng vào đầu ta hả?”
Ta vừa mới cúi thấp đầu xuống, liền đập phải cái đầu cứng như đá của Diệu, bên tai đồng thời vang lên mấy tiếng cằn nhằn. Trong khi đó ta cũng không tránh khỏi việc có chút hoa mày chóng mặt, thầm than cho chiếc đầu đau đớn của mình, trong lòng càng thêm tức giận. Tên hồ li thối tha, đầu ta cắm bao nhiêu đồ trang sức, lại đang che mặt thế này sao có thể nhìn rõ phía trước. Tất cả là do chàng, nhìn thấy ta đưa đầu tới mà cũng không biết tránh đi.
Bực bội bái đường cùng chàng xong, ta liền mơ mơ màng màng được một vị ma ma dắt tới một căn phòng khác. Vị ma ma này bảo ta phải ngồi yên trong phòng, đợi tân lang khi nào chiêu đãi khách khứa xong sẽ vào gỡ khăn che mặt xuống cho ta. Ngồi một lúc, thấy bọn họ đã rời đi cả, ta lập tức kéo chiếc khăn che mặt xuống, rồi lật tung tất cả các thùng, các rương để tìm đồ ăn.
Thế nhưng tìm khắp phòng một hồi, ta cũng chẳng tìm thấy bất cứ thứ gì có thể nhét vào bụng. Ta đành ngồi đó buồn rầu, lúc nãy vì mải miết đi tìm đồ ăn, nên giờ mệt bở hơi tai. Thế nhưng bên tai ta tiếng nhạc báo hỷ vui tươi, nhộn nhịp vẫn vang lên không ngừng. Tay chạm vào chiếc vỏ chăn có thêu hình đôi uyên ương đùa nước, ta đưa mắt nhìn ra phía trước, nến đỏ rực rỡ, bốn bề đều là những chữ song hỷ, cát tường, tất cả đều đang nhắc nhở ta rằng, tối hôm nay, ta đã là tân nương tử của Diệu.
“Cầm tay của nàng, sống đến đầu bạc.” Nghĩ tới việc Diệu sẽ nói những lời này với mình, trong lòng ta cảm thấy vô cùng ngọt ngào, bất giác mỉm cười đầy hạnh phúc.
“Lão đại hôm nay rất xinh đẹp!” Đúng lúc ta cảm thấy vui vẻ, bên ngoài cửa sổ lại vọng vào giọng nói quen thuộc.
‘Thế nhưng dù có xinh đẹp đến đâu cũng vẫn là lão đại thôi. Người ta thường nói câu gì ý nhỉ… chó không sửa được tật gì ý nhỉ…” Hoa Hoa lắp ba lắp bắp lên tiếng. Thực đúng là thiếu hiểu biết, không phải là câu, “chó không sửa được tật ăn phân sao?” Trong lòng ta thầm nghĩ, sau đó lại cảm thấy có gì đó bất ổn.
“Ăn nói linh tinh! Lão đại còn lâu mới là chó không sửa được tật gì gì đó.” Là giọng nói chói tai của Quả Quả, tuy rằng cậu bé đã cố gắng hạ giọng, nhưng ta vẫn có thể nhận ra được. Hi, đứa trẻ này không tệ, vô cùng trung thành cs lão đại là ta.
“Lão đại phải được gọi là phân nát không thể xây tường!” Quả Quả tiếp tục bổ sung. Đầu ta tức thì đau nhói, chỉ muốn nổ tung tại chỗ. Ta đứng bật dậy, đẩy cửa sổ ra, mùi hương thịt vịt quay nhanh chóng ập vào, bốn tên nhóc con này đang trốn dưới cửa sổ vừa ăn vịt quay vừa nói xấu ta.
“Lão… lão… lão…”
“Là lão đại.”
“Bị phát hiện rồi, chạy mau!”
“Lần này chết chắc rồi!”
Bọn Hoa Hoa, Thảo Thảo, Qua Qua, Quả Quả vứt ngay chiếc đùi vịt sang một bên, co cẳng chạy mất. Ta bật cười, một tay gỡ chiếc mũ phượng xuống, tiện đó cũng cởi luôn bộ y phục thêu vàng thêu bạc kia ra, chỉ còn lại có bộ y phục bên trong màu tím đậm. Bỏ hết những thứ trang sức nặng nề kia, thân ta nhanh chóng nhẹ như én, nhảy bật ra ngoài. Mấy tên tiểu tử kia còn chạy chưa xa, đã bị ta kéo hết lại.
“Lão đại, chúng đệ chỉ muốn đến cung hỷ tỷ tỷ thôi.” Hoa Hoa vừa thấy ta, lập tức mỉm cười hớn hở. Ừm, lúc nói dối mặt không biến sắc, thực đúng là có được chân truyền từ ta.
“Lão đại, tỷ nhất định là rất đói bụng phải không?” Thảo Thảo chớp mắt, xoa nhẹ vào bụng ta. Đúng! Ta đúng là đang rất đói.
“Lão đại, chúng đệ biết tỷ tỷ nhất định là đói bụng, vậy nên chúng đệ định mang đồ ăn tới cho tỷ đây.” Quả Quả nhanh chóng tìm ra được điểm yếu của ta, liền chuyển hướng chú ý của ta sang đồ ăn.
“Hả? Các đệ biết chỗ nào ở đây có đồ ăn sao?” Ta tức giận quá thành ra bật cười.
“Chúng đệ trước kia từng tới phủ Tần vương, biết được chỗ này chắc chắn có đồ ăn ngon.”
“Vậy còn chờ gì nữa, không mau dẫn đường?” Hừm, đợi ta ăn no nê rồi xử lí chúng sau vậy.
Lúc này, ánh hoàng hôn ở cuối đường chân trời trông như một con rồng màu đỏ, thân rồng ẩn sau những đường núi non, cây cối chạy dài, chỉ có đầu rồng, ngậm một viên trân châu đỏ rực là mặt trời hiện ra.
Ta cùng mấy tên nhóc đi qua một đoạn hành lang dài, hòn non bộ, hồ nước, cầu gỗ, hoa viên, bãi cỏ… cuối cùng cũng dừng lại trước một căn phòng có cửa sơn vàng.
“Chúng thật thông minh, biết được trên bàn cúng ở miếu thần tại vương phủ nhất định có đồ ăn, thật không hổ khi cùng lão đại ta lăn lộn trên giang hồ bấy lâu.” Ta cốc mạnh lên đầu của Hoa Hoa, rồi vội vã vơ lấy mấy thứ hoa quả đặt trên bàn cúng cho vào miệng nhai.
“Lão đại à, Diệu ca ca hình như có rất nhiều ngân lượng, tỷ nhìn miếu nhà huynh ấy kìa, còn quy mô hơn cả n