Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342045
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2045 lượt.
ng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Ta nắm tay Diệu, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Bình minh thật đẹp, không chỉ trong lành mà còn tráng lệ vô cùng.
Phải chăng lúc con người nhìn về phía mặt trời, thường nghĩ tới sự vĩnh hằng.
“Ta nghĩ, mình đã có chuyện vui vẻ nhất rồi.” Ta cảm giác bàn tay mình khẽ run, trong hoảng hốt, ta dường như còn nghe thấy được cả tiếng cười khe khẽ của Diệu.
Xuân Sắc Mãn Thành Liễu Đầy Tường
Kể từ sau buổi tiệc sinh nhật, mẫu thân ta suốt ngày mỉm cười vui vẻ. Trước kia, lúc ta sắp xếp gả cho lão Hoàng đế, người lo lắng đến mức ăn không ngon ngủ không yên, luôn lo sợ ta vào cung sẽ bị hiếp đáp, còn gần đây, nghe nói ta có khả năng trở thành Tần Vương phi, người coi như cũng đã an tâm hơn nhiều. Trong khi vị phụ thân Thừa tướng của ta lúc nào cũng lo lắng, bất an, vừa nhìn thấy ta đã than ngắn thở dài, cứ như thể chỉ cần nhìn khuôn mặt ta là thấy được tương lại thê thảm, bi đát vậy.
Mãi cho tới một hôm, một lão thái giám đến phủ báo tin. Lão õng à õng ẹo thông báo rằng Tô nương nương muốn gặp. Tô nương nương chính là mẫu thân có thân phận cao quý của Diệu, Đoan Mẫn hoàng quý phi Tô Dung. Nghe nói người phụ nữ này không hề được sủng ái là một trong những người đàn bà không đắc sủng, có chồng cũng như không, thế nên tính khí nhất định sẽ cổ quái giống như quả phụ mất chồng. Ta bĩu môi, chẳng vui vẻ đi gặp người đó chút nào.
Mẫu thân biết ta phải nhập cung lập tức phái người mua một đống y phục từ Tô Châu về. Thậm chí người còn hàng ngày dạy dỗ khuyên răn, câu nào cũng có ý muốn ta phải làm thế nào để lấy được lòng Tần Vương điện hạ. Người nói nhiều tới mức ta cũng phải thuộc làu. Sau cùng thấy ta quá đỗi chán ngán, mẫu thân liền chuyển chủ đề, bắt đầu nhớ lại những ký ức huy hoàng của cuộc đời mình.
“Đừng chỉ nhìn thấy mẫu thân con hiện nay làm Tam phu nhân phủ Thừa tướng, quyền quý vô hạn. Năm xưa nhà ta ng
Ta quay đầu lại nhìn thấy bốn tên nhóc Hoa Hoa, Thảo Thảo, Qua Qua, Quả Quả đã đứng thành hàng nhìn ta mỉm cười hân hoan.
“Làm sao các đệ vào đây được?” Gần đây thị vệ của Ngọc phủ càng lúc càng nghiêm, ta vốn quen thuộc địa hình trong phủ, thế nên ra vào có thể coi là tự do, dễ dàng thế nhưng cũng không thể tùy tiện như trước được. Mấy tên nhóc này, giữa thanh thiên bạch nhật sao dám lẩn vào trong phủ nhà họ Ngọc? Không hiểu là do công phu thần trộm của ta bị thui chột hay vì dạo này bọn chúng tiến bộ quá nhanh?
“Hiện nay bọn đệ đang làm việc tại Tiến Tấu viện, Diệu ca ca cho bọn đệ lệnh bào, cho nên bọn đệ chỉ cần cầm lệnh bài này đến phủ Thừa tướng tìm tỷ là xong.” Hoa Hoa đắc ý lên tiếng.
Diệu ca ca? Gọi nghe thân mật thế, mấy tên nhóc này chắc hẳn đã bị mua chuộc. Ta ngắm bọn chúng thật kĩ. Mới mấy ngày không gặp, chúng đã phát tướng ra nhiều, đứa nào đứa nấy tròn trùng trục, giống như những tiểu thiếu gia của một gia đình giàu có, thật chẳng tìm ra chút dáng vẻ ăn xin đáng thương ngày nào.
“Tiến Tấu viện cái gì, có phải nhìn thấy ai không vừa mắt là lôi vào tẩn cho một trận không?” Bốn đứa nhóc này ngoài việc biết ăn trộm, ăn xin ra thì chẳng có bất cứ sở trường nào hết, ngay cả đánh người không hiểu có biết hay không? Chỉ có điều chúng lại thưỡng xuyên bị ta đánh.
“Không phải, không phải, đó là công việc đại để như giúp giang hồ và triều đình thu thập các loại tin tức, ví dụ như giá gạo tăng, giá bánh bao tăng…Chúng đệ nghe ngóng tin tức rồi quay về nói với Diệu ca ca để đổi lại ngân lượng.”
Thu thập thông tin như vậy mà cũng đổi được ngân lượng? Có phải đầu óc Diệu đã hỏng rồi không? Có điều chàng rất thông mình, cái khác không nói, chứ năng lực nghe ngóng tình hình của bọn Hoa Hoa, Thảo Thảo thì đích thực tuyệt hảo, ngay cả việc con chó của nhà nào trong phố Tây mất, chúng đều có thể nắm rõ trong lòng bàn tay.
“Mở miệng là Diệu ca ca, đóng miệng cũng là Diệu ca ca, đừng quên lúc đầu là ai đã lôi bốn đứa đệ vầ nuôi nấng dạy dỗ, vẫn còn chưa báo đáp đâu đấy.” Ta nói rồi kéo tai Hoa Hoa, thực sự không biết Diệu làm cách nào mua chuộc thành công bốn tên tiểu quỷ này.
“Không đúng! Tỷ không thể nói như vậy được. Lão đại, tỷ còn nhớ ba con mèo con lang thang mà tỷ đã nuôi không?” Qua Qua vừa bình thản đáp, vừa lén lút thó mấy thứ bày biện trên giá sách của ta vào người. Thân hình của thằng bé không đủ cao, lại muốn lấy mấy thứ đồ bằng vàng trên giá, không với được, liền dẫm cả lên người Quả Quả để hành động.
“Đúng thế, đúng thế, còn có hai con chim nhỏ bị thương, tất cả đều chết hết cả.” Quả Quả bị Qua Qua dẫm lên người, giọng nói vì thế lạc hẳn đi.
“Đó là bởi vì mấy đứa chúng ta cơm còn không đủ nuôi bản thân nên chúng mới chết đói vậy.” Đám nhóc vô tình nhắc đến việc đau lòng của ta.
“Đệ còn nhớ có bốn bồn hoa, ba con cá, chúng cũng chẳng sống nổi quá sáu mươi ngày. Lão đại, bất cứ thứ gì do tỷ nuôi chắc chắn đều chết hết.” Thảo Thảo mở miệng than dài ngán ngẩm, ba tên nhóc còn lại cũng nhất loạt gật đầu. Ta liền gãi đầu, bọn chúng nói không sai, có lẽ