XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Thần Trộm

Vương Phi Thần Trộm

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342083

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2083 lượt.

ta, cau chặt đôi mày, sau đó cầm lấy cành cây khô từ trong tay ta, rồi đẩy ta sang một bên.
“Nhìn cho kĩ nhé, ta chỉ làm một lần thôi.” Hắn lạnh lùng nói, tiếp đó bước lên phía trước, dùng cành cây quất mạnh lên thân rắn. Khi thấy con rắn sợ hãi bỏ đi, hắn thuận thế ngồi xuống tóm lấy đầu nó, rồi mới dùng chân dẫm lên đuôi rắn, bàn tay bóp mạnh, răng rắc vài tiếng, xương rắn đã bị gãy nát. Trong giây lát con rắn mềm nhũn, nằm trên mặt đất, trông thảm hại như một con giun bị xéo nát.
“Một quật, hai xiên, ba dẫm đuôi, đập dập đầu không do dự. Đây chính là kĩ thuật bắt rắn, lúc bắt nó phải quăng đứt, giãn gân cốt rắn, như vậy nó sẽ không còn sức mà chiến đấu nữa. Đánh rắn phải đánh dập đầu cũng như bắt giặc phải bắt thủ lĩnh.” Hắn vừa nói vừa làm sạch con rắn, động tác nhanh đến mức khiến ta nhìn hoa cả mắt.
“Nhưng… con rắn này chết rồi, còn đánh dập đầu làm gì?” Hắn vừa mới cất lời, hắn đã trợn mắt lườm lại. Thấy vậy ta chỉ còn cách nuốt nước miếng, ngậm miệng. Không cho hỏi thì thôi, ta chẳng thèm hỏi là được chứ gì?
“À mà võ công của ngươi hồi phục rồi sao?” Ta đưa lời dò hỏi. Vừa rồi thân thủ của tên khốn này vô cùng nhanh nhẹn, ta phải thận trọng phòng bị mới được. Hắn lợi hại như vậy, ngộ nhỡ phát điên đòi giết ta thì toi.
“Kinh mạch của ta bị độc khí làm tổn thương, không thể vận công chứ nếu khí huyết lưu thông, chất độc ngấm vào máu thì đã nguy hiểm đến tính mạng.” Hắn bình thản đáp.
“Vậy ngươi mau uống canh rắn bồi bổ đi!” Ta đưa lời nịnh nọt. Vẫn nên đối xử với hắn tốt một chút, nếu không hắn coi ta là rắn, đạp cho vài cước thì chẳng hay chút nào.
“Thôi toi rồi, ngươi quên không ném luôn chiếc nồi xuống đây thì sao mà nấu được?” Ta ảo não vỗ lên đầu mình, có nguyên liệu mà không có dụng cụ thì cũng chẳng làm được gì. Như vậy, không phải là công cốc cả ngày trời sao!
Phì! Nghe thấy lời than thở của ta, người đàn ông bên cạnh không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Diệp bình thường rất ít cười, nhưng mỗi khi cười, nụ cười lại đặc biệt trong sáng, đẹp như làn gió thổi nhẹ qua mặt hồ tĩnh lặng. Phong thái của hắn không hề giống Diệu, Diệu lúc nào cũng nói cười, nhưng trước giờ ta chưa từng thấy Diệu cười thoải mái. Cứ nghĩ tới người đàn ông chẳng để tâm đến thứ gì, ngay cả lúc bị người khác làm tổn thương vẫn nở nụ cười rất nhẹ, trái tim ta lại đau nhói từng cơn. Không biết từ lúc nào, ta đã bắt đầu đau lòng vì con hồ li giảo hoạt đó.
Còn đang mải suy nghĩ miên man, Diệp đã bắt thêm được mấy con cua lớn. Hắn tách mai cua một cách thành thục, lấy thịt và gạch sau đó rửa sạch mai cua, tiếp đó cắt nhỏ số thịt rắn đã được làm sạch, đặt vào mấy miếng mai lớn, kê lên những hòn đá quanh đống lửa, mỗi cái mai cua to hơn chiếc bát một chút, có thể dùng thay nồi để nấu canh rắn.
“Cua sông đây sao?” Ta nghiêng đầu hỏi.
“Ừm, xem ra nơi này có thông ra một con sông bên ngoài.” Hắn vừa nói vừa tiện tay ném thêm chút củi vào đống lửa trước mặt.
“Lợi hại quá đi! Oa, lại có cả cá nữa, ngươi bắt lúc nào vậy?”
“Lúc bắt cua, tiện thể ta bắt luôn cá.” Diệp vừa trả lời, lại vừa nhanh tay làm sạch cá, sau đó dùng một cành cây khô xiên vào giữa con cá rồi bắc ngang qua đống lửa nướng. Trong nháy mắt, mùi cá và hương thơm của canh rắn ngào ngạt bay khắp cả động. Ta há hốc miệng kinh ngạc, nước miếng ứa ra không ngừng.
“Cẩn thận nóng, vẫn còn chưa chín đâu!” Thấy ta tính ăn vụng một miếng, hắn tóm chặt lấy tay ta nói. Bàn tay hắn để gần đống lửa nóng hầm hập, ngón tay vẫn còn cả mùi tanh của cá, thế nhưng ta chẳng thấy tanh ghê chút nào. Diệp nhìn ta rồi túc thì buông tay ta, khuôn mặt vốn lạnh lành của hắn đột nhiên đỏ ửng thẹn thùng.
“Này, ngươi không sao chứ? Tự nhiên sao lại đỏ mặt lên thế? Có phải độc trong người lại phát tác rồi không?” Ta đưa tay lên sờ trán hắn, nhưng lập tức bị hắn đẩy ra.
“Ta không sao, không phải ngươi rất đói à? Mau ăn đi!” Ta lung túng, đưa một miếng mai cua đựng canh rắn đến trước mặt ta. Mùi canh rắn và vị cua ngọt lịm hòa quyện vào nhau, hấp dẫn vô cùng!
“Oa! Oa! Thịt cá tươi ngon, mềm thơm, da cá giòn tan, canh rắn ngọt lịm, thịt cưa thơm phức. Ngon quá đi, ta thực sự không ngờ ngươi đường đường là một Vương gia sống trong thâm cung biệt viện lại có tài nấu nướng lợi hại đến vậy.” Sau bữa ăn thinh soạn, ta đưa tay xoa chiếc bụng no căng cất lời khen ngợi.
“Cũng may nhờ vị tiểu thư sớm tối trong khuê phòng như cô nương mà lại có mồi lửa trong người nên ta mới làm được vậy đấy.”
“Ta…” Ta vốn dĩ không phải là đại tiểu thư gì cả, chẳng qua chỉ là một kẻ ăn mày nhỏ bé, bị thương thì tư mình băng bó, ăn bữa sáng thì nhịn bữa tối mà thôi. Thế nhưng ta có thể nói những điều này cho ai nghe đây?
“Năm ta mười ba tuổi, Đại Kỳ phái binh thu phục nước Hồi Cốt và Nam Chiếu, ta theo quân xuất chinh nên đã sớm học được những kỹ năng sinh tồn ở nơi hoang dã.” Ngọn lửa vẫn cháy bập bùng chiếu lên khuôn mặt Diệp lúc sáng lúc tối.
“Mười ba tuổi mà ngài đã làm tướng quân rồi? Thật là giỏi quá! Ta nghí ngoáy bàn tay, trong lòng thầm nghĩ, khi mười ba t