Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342078
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2078 lượt.
ng khí ẩm ướt nơi này gây ra.
“Phải là tiễn Phật tiễn sang Tây Thiên…” Hắn cất lời chỉnh sửa, sau đó nụ cười nơi khóe mắt hắn lại lần nữa xuất hiện.
“Ngươi còn cãi một câu, bản cô nương sẽ đích thân tiễn ngươi sang Tây Thiên đấy. Ta đã bảo đừng có động đậy mà, vết thường lại chảy máu rồi kìa. Ngươi làm gì thế hả?” Ta dùng khăn tay băng lại vết thương cho hắn. Giây phút đó ánh mắt hắn nhìn ta đột nhiên sáng lên, rồi hắn hướng về phía ta, ngửa bàn tay.
“Có phải ngươi muốn thứ này không?” Ta tháo sợi dây bạc đang đeo trên cổ xuống, đung đưa trước mặt hắn. Hắn đưa tay ra với, ta tức thì lui lại phía sau.
“Ngươi thân là một Hoàng tử, lại được Hoàng thượng ban trước hiệu Vương gia, tiền nhiều đến mức có thể mua được cả một tòa phủ lớn, không ngờ lại keo kiệt với ta như vậy, thậm chí vì sợi dây này mà nhảy cả xuống giếng để cướp lại. Ngươi nói xem ngươi…”
“Mau đưa sợi dây lại cho ta!” Giọng nói trầm ồm pha lẫn sát khí lại vang lên. Hắn nhìn ta, lồng ngực phập phồng, dường như đang nỗ lực dồn nén cảm xúc của mình lại.
“Ta…cầu xin ngươi…hãy trả lại cho ta đi!”
Trái tim ta bất chợt nhói lên, hắn…đang cầu xin ta ư? Một người đàn ông xưa nay vốn kiêu ngạo không ngờ lúc này lại đang mở miệng…cầu xin? Hắn coi sợi dây này còn quan trọng hơn cả sự tôn nghiêm của chính mình, vậy chắc chủ nhân của vật này còn quan trọng hơn cả tính mạng của hắn. Ta hiểu được điều này và thấu hiểu hơn ai hết cái cảm giác muốn giữ lại thứ gì ý nghĩa cho riêng mình. Trước đây ta cũng từng không ngại hiểm nguy đi trộm miếng ngọc bội có khắc hai chữ ‘Thức Cầm’ lại Tuyết Thần. Ta cũng từng coi nó quan trọng hơn cả tính mạng của bản thân. Cho dù vì nó mà bị tổn thương ta cũng sẵn sàng chấp nhận. Trước mặt mọi người ta vẫn mỉm cười hân hoan, mặc dù trong lòng đang cùng cực khổ sở. Ta vẫn luôn nghĩ rằng bản thân mình thật ngốc nghếch, không ngờ người đàn ông trước mặt này còn ngốc nghếch hơn ta.
“Sợi dây này của người khác tặng cho ngươi đúng không? Ta không biết người đó là ai, có điều ta phải cho ngươi biết, trên đời này chẳng có thứ gì quan trọng hơn tính mạng của mình cả. Nếu người đó quan tâm đến ngươi, ngươi chẳng phải ôm sợi dây này mà đau khổ.” Nỗi đau thấu tim lại bùng lên, hình ảnh ta và Tuyết Thần đi lướt qua nhau không ngừng lặp lại trong tâm trí ta. Chàng không hề nhìn ta lấy một lần, chỉ chăm chăm bước về phía người con gái đó. Hình ảnh thương cảm của người đàn ông trước mặt khiến vết thương ta tưởng đã quên bấy lâu bỗng vỡ ra, không ngừng rỉ máu. Nhưng cũng tại lúc đó trong tim ta vang lên lời an ủi: Ngọc Phiến Nhi, đừng có đau lòng, chẳng qua mày chỉ là bị lãng quên, bị bỏ rơi mà thôi, có gì to tát chứ. Thân là một ăn mày thì không thể mơ mộng hão huyền. Ý nghĩ ấy lóe lên khiến ta không khỏi chua chat cười nhạo bản thân, thì ra ti tiện đến mức đã quen bị người khác làm cho tổn thương mất rồi.
“Người ấy có quan tâm, chỉ là người ấy đã…chết rồi.” Giọng nói yếu ớt và buồn tủi của hắn vang lên. Ta lập tức quay sang nhìn Diệp, nhất thời chẳng thể hiểu những lời hắn vừa thốt ra. Ta và hắn, rốt cuộc ai đáng thương hơn? Ít ra, người đó có quan tâm đến hắn, còn ta thì một chút cũng không, trên thế gian này chẳng có bất cứ ai quan tâm đến ta, trước nay đều vậy. Nhưng Tuyết Thần chỉ là không yêu ta thôi, đối với ta, chỉ cần chàng còn sống. Như vậy là tốt rồi!
Thiếu Niên Một Lần Tận Hưởng Hết Phong Lưu
Đã hai ngày trôi qua kể từ khi rơi xuống giếng, ta không ngừng đi đi lại lại, rồi chán nản gặm ngón tay nghĩ ra một phương thức để thoát khỏi nơi này.
Thấy Nam Cung Diệp nằm dưới đất không nói tiếng nào, ta thuận chân đá vào người hắn: “Này, ngươi có đói không hả?”
Hắn ngước mắt nhìn ta, rồi quay đầu sang hướng khác, không hề đáp lại.
“Này rốt cuộc ngươi có đói hay không?”
“Hi hi, chính là ngươi rồi.” Ta phủi hai tay đầy hứng thú, mắt nhìn chăm chăm vào con rắn đen trước mặt rồi một tay cầm cành cây khô, một tay cầm đoản đao, lặng lẽ tiến lại gần nó. Tuy chưa từng bắt rắn lần nào, nhưng ta vốn thường xuyên được nghe các lão ăn mày kể lại. Nghe nói canh rắn chính là thứ canh ngon nhất trên thế gian này. Hôm nay ta nhất định phải bắt một con để bồi bổ sức khỏe mới được. Theo kinh nghiệm của các tiền bối ăn mày, trước tiên phải dùng cảnh cây đánh lạc hướng sự chú ý của con rắn, đợi đến khi con rắn lắc lư đến hoa mày chóng mặt, thì mới nhanh chóng xông lên, dùng cành cây giữ chặt đầu, sau đó dẫm chân lên đuôi nó, cuối cùng tóm chặt lấy mà giũ một cái thật mạnh. Hầy, trước kia, mỗi khi nghe các lão ăn mày kể lại việc này, ta đều cảm thấy họ thật vô cùng dũng mãnh, oai phong, thế nhưng… tại sao cách các lão ăn mày nói lại chẳng có chút tác dụng gì thế này? Con rắn chẳng những không hề bị hoa mày chóng mắt mà ngược lại còn bắt đầu chuyển sang tấn công ta.
“Ây da, mẹ kiếp!” Con rắn đó đột nhiên thè lưỡi nhìn chằm chằm ta, khiến ta sợ đến độ lui lại phía sau vài bước rồi quay người bỏ chạy, lao thẳng vào lồng ngực Diệp. Hắn cúi đầu nhìn