Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342104
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2104 lượt.
hết sức hoang mang, không biết phải làm thế nào, giả như bị bắt tới quan phủ chắc chắn chúng sẽ phải ăn một trận đòn nên thân. Bọn họ hàng ngày ăn còn không đủ no, giờ bị đánh một trận đòn nặng nề, thế nào cũng lăn ra ốm mất. Rất nhiều kẻ làm nghề ăn trộm đã chết như vậy nghĩ mà thật đáng thương.”
“Đúng người đáng tội!” Diệp lạnh lùng lên tiếng. Ta không khỏi trợn mắt lườm hắn, một người từ khi sinh ra đã sống trong nhung lụa gấm vóc như hắn thì biết gì chứ? Thế nhưng khi nhớ lại những biến cố mà hắn vừa trải qua, ta đành nén cơn giận xuống.
“Lúc ấy…Bốn tên tiểu quỷ sợ hãi vô cùng, thậm chí suýt nữa còn tè cả ra quần. Luận về trộm cắp, bọn chúng sao có thể sánh với lão đại tinh ranh tuyệt đỉnh, trí tuệ hơn người! Ngươi thử đoán xem, cô nương đó đã làm như thế nào?”
Diệp nhìn ta bằng ánh mắt như muốn nói ‘cô thật là vô vị’, cộng thêm chút chán nản. Còn ta thì càng lúc càng thêm đắc ý, thao thao bất tuyệt, nói mãi không ngừng.
(1) Ý nhắc đến chuyện Lã Bất Vi dâng người yêu lên cho vương tử nhà Tần, sau này trở thành vua nước Tần. Lấy người đẹp để buôn bán giang sơn.
Đình Vắng Cô Đơn Xuân Đã Muộn
“Nàng ta rất bình tĩnh, ngay lập tức đánh mắt ra hiệu cho bốn tên tiều quỷ, rồi nhanh nhẹn trốn ra phía sau cửa. Đợi lão Trương bước vào trong nhà, nàng ta mới bất ngờ nhảy ra, dùng tay che mắt lão Trương lại, sau đó nàng dùng chất giọng ngọt ngào đưa lời hỏi: “Ngài đoán xem ta là ai?” Lão Trương ngày hôm ấy chắc kiếm được chút tiền nên tính khí đặc biệt thoải mái, dễ gần. Nghe giọng nữ nhân lão liền bắt đầu đoán, nào là Tiểu Hồng cho tới Tiểu Thanh, từ Mẫu Đơn cho đến Phù Dung…Lão ấy thậm chí gần như đọc hết tên của những người phụ nữ mình quen. Trong khoảng thời gian đó cô nàng ăn trộm thông minh đã đánh đánh mắt ra hiệu cho bốn tên trộm nhí, lợi dụng thời gian yên tâm mà trộm đồ ăn ngon.
“Có thời gian bịa chuyện tầm bậy chi bằng cô tiết kiệm sức lực để đi đường cho nhanh hơn.” Diệp lên tiếng cắt ngang nhưng ta vẫn tiếp tục kể câu chuyện của mình. Ít nhiều gì thì đây cũng là sự tích anh hung thần kỳ của bản cô nương, ta hi vọng cái miệng xinh xắn của mình có thể phát dương quang đại, phân tán nó đi khắp bốn phương.
“Ngươi phải nghe ta kể hết đã chứ. Cái lão Trương đó đoán mãi mà chẳng trúng lần nào xem ra có chút bực, thế nhưng cô nàng ăn trộm lại cố ý tỏ ra giận dỗi, phụng phịu nói: “Ngài đúng là chẳng có chút lương tâm gì cả, dễ vậy mà cũng chẳng đoán ra. Thôi bỏ đi, bản cô nương cho ngài thêm một cơ hội nữa. Bây giờ ngài nhắm mắt vào, đếm từ một đến mười rồi bắt đầu bắt ta, nếu bắt được thì ta sẽ bỏ qu
a cho ngài.” Lão Trương nghe vậy tức thì vui vẻ hết sức, vội vàng đồng ý. Kết quả là đám nhóc ăn trộm kia đã kịp chôm chỉa đủ thứrồi chạy đi mất. Ha ha …ha ha…ha …” Kể tới đây, ta liền bật cười khanh khách, nhưng thấy Diệp chẳng có phản ứng gì, ta đột nhiên cụt hứng. “Để ta kể thêm một câu chuyện cười khác nhé!” Đi thêm một lúc lâu, chợt nhớ tới một câu chuyện hay, ta liền vỗ tay đầy hứng thú, chạy đến trước mặt Diệp: “Trước kia, có một kẻ trộm rất dũng mãnh, thần thông…”
“Đừng có nhìn xuống!” Diệp thấy sắc mặt không ổn của ta, vội đưa lời nhắc nhở. Ta định thần, rũ bỏ hết tâm trạng hoảng hốt khi nãy, chỉ có tập trung tinh thần mới không bị rơi xuống. Nhớ lại vừa rồi có đôi chút bất cẩn, thực sự nguy hiểm quá. Dù hắn bảo dừng nhìn xuống, nhưng trong lòng ta vẫn koo thể kìm nén được nỗi sợ hãi đang dần lớn lên.
“Không phải cô thích kể chuyện cười lắm sao, mau kể một câu chuyện khác cho ta nghe đi.”
“Trước kia có một…kẻ trộm anh minh thần dũng…” Ta vốn rất sợ độ cao nên giọng nói lúc này chẳng còn được tự nhiên như trước.
“Kẻ trộm mà cũng có thể anh minh thần dũng sao?”
“Làm sao lại không có chứ? Sao ngươi có thể coi thường kẻ trộm như vậy? Nghề này không phải bất cứ ai cũng có thể làm được đâu, ngươi có bao giờ biết trước được kết thúc của câu chuyện? Cô nàng ăn trộm tinh ranh đó đã chọc ghẹo lão Trương, hơn nữa lại còn ăn cắp được đồ ngon, bốn đứa trẻ kia cũng học được thêm chút bản lĩnh, lại đi ăn cắp để phát dương quang đại sự nghiệp của cô nàng. Nhưng ngươi đoán xem, tiếp sau chuyện sẽ thế nào?” Vừa nhắc đến bản thân, ta dần dần quên hết cả sợ hãi mệt mỏi, vừa trèo vừa tán phét.
Chúng ta cứ thế leo mãi cho tới khi leo lên đỉnh núi. Vì lâu không được hít thở không khí sảng khoái, bị kẹt trong cái nơi khỉ ho cò gáy kia gần một tháng, nay đột nhiên đối mặt với ánh sáng rực rỡ, bầy không khí trong lành, chúng ta có phần không thích ứng kịp.
Đang giữa mùa xuân, lớp tuyết đọng đã dần tan thành nước, ánh nắng trong trẻo rọi trên mặt núi tạo thành các mảng vàng sáng bóng. Ta đưa mắt nhìn cảnh núi non kì vĩ, mênh mông trước mặt, trong lòng thực sự choáng ngợp trước sự hùng vĩ của tự nhiên. Tuy rằng bản thân đã hành tẩu giang hồ nhiều năm, thế nhưng hàng ngày cũng chỉ nhìn thấy cảnh họp chợ đơn thuần bình dị, chứ cảnh non xanh nước biếc thế này mới là lần đầu. Núi sông mỹ lệ tạo nên bầu không khí thần