Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342107
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2107 lượt.
thánh, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng có cảm giác như mình đang lạc vào xứ sở thần tiên.
Tuy đang buổi ban trưa, mặt trời chói chang, nhưng nhiệt độ trên núi khá thấp. Nước suối trong mát, long lanh dưới ánh nắng óng ả. Trên mặt suối vẫn còn sót lại vài mảng băng chưa tan hết, đập vào nhau tạo nên những tiếng động lanh canh thanh thoát. Xung quanh, núi non trùng điệp, đường núi uốn lượn tạo nên những đường nét đặc biệt quyết rũ, lại pha chút không khí thiên liêng hiếm thấy.
“Sao chúng ta lại thành ra leo lên tận đỉnh núi thế này.” Dù mặt trời đang tỏa sáng, nhưng sương khói trên núi vẫn khiến mái tóc ta ướt đẫm. Ta dừng lại hái mấy thứ quả dại ăn được rồi ngồi xuống một gốc cây vừa nghỉ ngơi vừa nhìn ‘dòng suối’ đang chảy róc rách phía dưới. Đường xuống núi không dễ, núi non trùng điệp thế này, quay đầu nhìn lại con đường mà chúng ta vừa đi, chỉ thấy đỉnh núi cao chót vót như sắp chạm đến bầu trời.
“Đây là lần đầu cô leo núi à?” Diệp lại không hề có chút kinh ngạc như ta, đánh mắt nhìn sang hỏi.
“Ai nói vậy chứ, ta trước kia không biết đã leo núi bao lần rồi. Nào là Thái Sơn, Hoa Sơn, Lô Sơn, Hoàng Sơn… tóm lại tất cả các núi ta đều đã leo hết. Ngài đừng có coi thường ta.” Ta không phục hồ đồ bốc phét, vừa lúc không để ý, liền bị trượt chân ngã bệt xuống đất, lại chọn đúng chỗ đầy bùn. Ta đau đớn nhăn nhó mặt mày, trong lòng không khỏi than trời ai oán, trời đất ơi, cái mông của ta đã đắc tội với ai chứ, sao ngày nào cũng phải chịu khổ thế này?
“Ồ, không ai nói cho cô biết đây là Hoa Sơn sao?” Diệp khẽ cười một tiếng, còn ta thì đỏ bừng cả mặt. Hoa Sơn, tự cổ Hoa Sơn chỉ có duy nhất một con đường, nếu đi sai thì đừng mong xuống dưới. Nghĩ vậy ta lo lắng liên tục ngó dọc ngó ngang. Thấy dáng vẻ ngốc nghếch của ta, Diệp cong miệng mỉm cười.
Có điều con đường này quả thực rất nguy hiểm, lại nằm bên vực thẳm, cao chót vót như thể chỉ giơ tay lên là có thể chạm tới trời. Nhớ lại việc lên đỉnh Hoa Sơn Bắc ngắm Hoàng Hà, nam kề Tần Lĩnh được mọi người đồn thổi, ta lại cảm thấy cực kỳ hứng khởi, vô cùng đắc ý! Hi hi! Ta lại có thêm một kinh nghiệm để tán phét với mọi người. Cuối cùng một ăn mày bé nhỏ là ta cũng đã có thể đặt chân lên Hoa Sơn rồi. Thực đúng là ăn mày thần trộm ta đây, khắp thiên hạ không có địch thủ.
“Tại sao ngươi biết đây là Hoa Sơn?” Diệp luôn luôn như vậy, hỏi một câu, đáp một câu, không hỏi thì sẽ chẳng bao giờ chủ động nói chuyện cùng ta hết. Có điều trước đó, hắn đã nghĩ cách để đánh lạc hướng sự chú ý của ta, không để ta rơi xuống dưới núi, thực khiến ta vô cùng cảm động.
“Ta đã từng ở nơi này, đấu cờ cùng Văn Không phương trượng ba ngày ba đêm, sau cùng vẫn cứ thua trước cảnh đẹp Hoa Sơn, bởi có lòng thưởng thức thiên nhiên mà vô tâm đánh cờ. Tuy nhiên trước giờ, ta không hề biết ngọn núi này liên thông đến hoàng thành.
Suốt dọc đường đi xuống, vô cùng hoang vắng, chẳng thấy được mấy người. Sau khi đi một đoạn đường dài, cuối cùng chúng ta cũng xuống tới chân núi, hỏi ra mới biết nơi này cách Trường An rất xa, muốn quay bề không biết còn phải đi bao lâu nữa. Đi qua mấy thị trấn nhỏ, chúng ta rốt cuộc đã hỏi được đường về Trường An.
Chặng đường trở về đó vô cùng gian nan, thậm chí Diệp đã đem cần hết những thứ đáng giá trên người, nhưng ngân lượng đi đường của chúng ta càng lúc càng ít hơn.
“Đại thẩm, xin hỏi đây là nơi nào vậy? Còn cách Trường An bao xa?” Sắc trời tối dần, ta và Diệp vội tìm một điểm dừng chân.
“Phía trước là thành Hoa Âm, tiếp tục đi về phía tây là tới Trường An rồi. Cô nương, nghe giọng cô có vẻ không phải người vùng này.” Không phải người vùng này thì không được phép không biết đường sao? Những người sống dưới chân thiên tử như chúng ta, làm sao mà biết được đường đi ở những nơi không nổi danh như thế này chứ?
Chúng ta lại đi thêm một đoan đường nữa, lúc này trời đã hoàng hôn. Trên bầu trời một áng mây lơ lửng bay, rồi một tia chớp bất ngờ lóe lên, cơn mưa đầu xuân nói đến là đến, ta và Diệp vội vã cất bước. Những cơn mưa xuân kiểu này thường mang theo hơi lạnh, nếu bị ngấm nước mưa không ốm mới là lạ.
Bầu trời nhanh chóng đen sẫm lại, gió mạnh thổi liên hồi, mây đen đầy trời, sấm sét rền vang, thật đáng sợ! Xem ra chúng ta không thể tránh cơn mưa này rồi. Chúng ta tiếp tục đi nhanh về phía trước, người qua lại trên đường càng lúc càng đông, tất cả đều vội vã. Chúng ta cũng hòa vào đám người, xa xa đã có thể nhìn thấy được cửa thành Hoa Âm.
Lúc đến bên ngoài thành Hoa Âm, mọi người đều bước chậm lại. Thấy vậy ta và Diệp cũng giẫm bước chân nhìn ngó xung quanh đầy cảnh giác. Từ xa, chúng ta nhìn thấy một đội binh sĩ đứng gác ngoài cổng thành Hoa Âm. Bọn họ giới bị nghiêm ngặt, tra xét cặn kẽ từng người. Lúc chỉ còn cách cửa thành không xa, trước mắt chúng ta hiện lên cảnh tượng tiêu điều, thê thảm. Lẽ nào Hoa Âm xảy ra chuyện?
Ta vừa định tiến lên trước xem sao, Diệp liền kéo ta lại. Chúng ta nhanh chóng trốn sau gốc cây, quan sát mọi động tĩnh ở phía trước. Lúc ngẩng đầu lên nhìn tường thành, ta đồng thời phát hiện trên đó