Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342144
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2144 lượt.
dập tắt ngọn lửa le lói trong trái tim của hai chúng ta.
Mãi lâu sau, chàng vẫn chẳng có ý định hồi đáp, ánh mắt màu hổ phách dần mất đi sắc thái ban đầu. Diệu đưa mắt nhìn về phía xa xăm, trong ánh mắt hiện lên nét bàng hoàng và bất lực, con người tuấn tú như bức tượng này thực sự quá lạc lõng, đơn độc!
“Diệu!”
“Diệu!”
“Nam Dung Diệu!”
“Gì vậy?”
“Ta đói rồi.”
“Đồ ham ăn.”
“Ăn nói linh tinh, ta đã mấy ngày chưa được ăn cơm rồi đấy!”’
“Ha ha!” Chàng tựa vào thân cây, nhìn ta mỉm cười, sau đó vẫy tay nói: “Đi thôi, ta sẽ đưa nàng đi tìm thứ gì để ăn.”
“Diệu!”
“Hả?”
“Nếu như có lúc nào chàng cảm thấy mệt, chúng ta hãy dừng lại, ta có đôi cánh, có thể giúp chàng bay đi.” Nghe vậy Diệu nắm chặt lấy bàn tay ta, không chịu buông ra nữa.
Ta đỡ chàng, chàng nắm tay ta, giây phút đó giữa chúng ta không còn bất cứ nghi ngờ, ngần ngại nào khác. Cảm giác ngọt ngào càng lúc càng ngập tràn trái tim ta, chỉ có ta mới hiểu điều bí mật nhỏ nơi đó. Ta yêu Diệu. và vẫn luôn không ngừng hi vọng được gặp lại chàng, và chàng cũng đã nói yêu ta. Đối với ta nếu cứ tiếp tục ở lại trong khu rừng này cũng chẳng có gì không ổn, bởi lẽ đây là lần đầu tiên, ta có được niềm vui mừng, hạnh phúc như vậy. Chàng thổ lộ nỗi cô đơn trong sâu thẳm trái tim mình với ta. Còn ta chính là người duy nhất có thể chia sẻ niềm đau đó cùng z. Hai chúng ta cứ nắm tay nhau đi trên lớp lá khô xào xạc nghe trái tim mình rung lên từng hồi hạnh phúc.
Cuối cùng, chúng ta cũng ra khỏi được khu rừng. Ánh mặt trời hắt qua đám mây mỏng, rọi xuống mặt đất, phủ màu vàng óng ả lên hai chúng ta. Trong không khí ban mai ngập tràn mùi vị thanh mát của cây lá, cỏ hoa. Ta ngẩng đầu nhìn Diệu, ánh mắt chàng sáng như sao trời, mái tóc dài mềm mại tựa tơ, làn da trắng ngần dưới ánh nắng lại càng thêm chói lóa. Mỗi lần chàng cúi đầu nét cao quý, thanh nhã, tuấn tú lộ ra tức thì khiến ta như ngừng thở.
“Nơi này là đâu?” Ta nuốt nước miếng khẽ hỏi.
“Chúng ta đã đi khỏi thành Hoa Âm rồi.”
Thiên Hạ Khó Tìm Địch Thủ Cờ
Say rượu khêu đèn, ánh đêm xoay chuyển, hoa hồng rượu thắm.
Phượng cắm ngân trâm cất cánh bay, đầu ngọc phỉ thúy linh lung sáng. Dưới chân kim liên nát, cất cánh tới trời xanh.
Khê điểm môi hồng, chạm nhẹ mày cong, ngân nga câu hát, tỳ bà vang, áo gấm mềm mại bay theo gió.
Tiếng tiêu réo rắt tựa mưa phùn, câu hát trong trẻo tựa trăng non, trong ly chứa đầy rượu nho thơm ngát, trong lòng ôm một giai nhân khuynh thành…Bên tai chúng ta vang vọng lại tiếng nhạc tuyệt diệu.
“Đợi đã, chàng có thiệp không?” Ta kéo Diệu lại.
“Thiệp?”
“Chủ phường bạc Trường Lạc vốn là một kẻ biến thái, hắn quy định chỉ những người có thiệp mới được vào trong, hơn nữa hàng ngày chỉ phát một số lượng nhất định, ngoài chợ đen phải mất vài trăm lạng bạc mới mua được một tấm.” Hơn nữa, phương bạc có một luật lệ bất thành văn, nếu người chơi công phá được cả ba cửa ải của chủ phường, thì một nguyện vọng bất kỳ sẽ được thực hiện. Cho dù nguyện vọng đó là một vạn lượng vàng hay là giai nhân tuyệt sắc, chủ phường đều có thể thực hiện cả. Cho nên, những người tìm đến nơi này ngoài việc ăn chơi trác táng thì đến vì muốn thực hiện tâm nguyện nào đó của bản thân. Ta đoán, với Diệp, thì nguyện vọng có được sự giúp sức của thế lực giang hồ của phường bạc Trường Lạc hộ tống chúng ta hồi cung là nguyện vọng lớn nhất.
“Vậy nàng có thiệp không?” Diệu quay sang hỏi ta.
“Đương nhiên!” Ta đưa tay xòe ra hai tấm thiệp làm bằng đồng đen sáng lóa, trên đó còn có mấy chữ được điêu khắc tinh xảo, đây chính là tấm thiệp của phường bạc.
Diệu nheo mắt, hất cằm nhìn ta mãi không thôi.
“Này, ta rõ ràng có mang theo thiệp cơ mà.”
“Tấm của ta cũng không cánh mà bay.”
Phía không xa vang lên tiếng kêu than của người mất đồ. Lần này Diệu nhìn ta bằng ánh mắt cực kỳ thú vị.
“Ta biết chàng đang định nói gì, ‘giai nhân tuyệt sắc’, sao lại làm trộm đúng không? Câu này ta đã nghe rất nhiều rồi, chàng không cần nói nữa…vào lúc cần thiết thì vẫn cứ phải ra tay thôi…”
“Giai nhân tuyệt sắc? Nàng cảm thấy bản thân xinh đẹp đến mức đó sao?”
“Nam Cung Diệu!”
“Nhảy” nhanh như vậy được sao? Chính vào lúc ta dứ nắm đấm lại gần, Diệu nhún người ‘nhảy’ thẳng đến phía trước nhanh như pháo hoa. Chết tiệt, ta cũng muốn học công phu này. Ta nghiến răng, cắm đầu đuổi theo chàng.
“Lần sau dạy ta công phu này nhé!” Nếu học xong ta sẽ không còn sợ mỗi khi ăn trộm rồi giả như chạy không kịp sẽ không sợ bị người ta bắt nữa.
“Ai lại gọi thế này là nhảy chứ? Cái này được gọi là khinh công, nàng không cảm thấy lúc ta thi triển khinh công cũng phong độ ngời ngời, oai phong lẫm liệt lắm sao?”
“Không thấy.”
“Đúng là thiếu con mắt thẩm mỹ mà!” Diệu hừm lạnh một tiếng. Con hồ li này lúc nào cũng tỏ vẻ. Có điều, lúc thi triển khinh công, trông chàng quả có rất phong độ, khiến cho đám phụ nữ đứng quanh đó đều không khỏi ngước nhìn. Ta vội vã tiến lên phía trước, chằn luồng ánh mắ