Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342137
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2137 lượt.
hiểu không?” Diệu ngáp dài một cái, càng dựa vào người ta hơn.
“Cũng có nghĩa chúng ta chưa chắc đã quay về Trường An? Đi cùng Diệp cũng phải chạy trốn, đi cùng chàng tình thế chẳng cải thiện hơn?” Trong lòng ta thật vô cùng bất mãn, giờ không biết rốt cuộc là ai muốn giết ai nữa. Tóm lại chỉ có ta là người đáng thương nhất.
“Nàng đừng có nói bản thân xui xẻo như sao chổi nữa. Có điều nàng an tâm, bản vương không sợ bị liên lụy đâu.”
“Chàng…chàng…ta…ta…ta nhịn!” Ta đây mới là người vô tội, phải chịu liên lụy. Đáng thương nhất, và cũng đen đủi nhất! Ta, một ăn mày chính hiệu, chẳng qua chỉ bất cẩn đầu thai nhầm, rồi dẫn đến thảm kịch ngày hôm nay.
“Đi chậm lại một chút!” Diệu dặn dò.
“Đi chậm lại thì đến khi nào chúng ta mới có thể thoát khỏi khu rừng này?” Ta nghiến răng cãi, lúc này người mệt đến chết đi sống lại là ta chứ đâu phải chàng?
“Mãi mãi không đi hết được khu rừng này thì thật tốt.” Diệu lẩm bẩm một mình.
“Cái gì cơ?”
“Hầy, tướng công của nàng là ta đang bị trọng thương, không thể đi nhanh được.” Diệu rất đáng thương, ta nghe mà khóe miệng bất giác co giật liên hồi.
“Chàng bị thương hay không thì liên quan gì đến ta? Chàng bị thương nặng đến mức không chữa trị được là tốt nhất.” Ta mệt mỏi quá độ, bụng đầy uất ức.
“Thật sao, thế hôm đó là ai đã khóc lóc, ỉ ôi hệt như một quả phụ vậy? Là ai cẩu khẩn với ông trời rằng chỉ cần ta không sao, bản thân tình nguyện giảm thọ mười năm? Lại là ai đã không quản đêm ngày tận tâm chăm sóc cho ta? Ngày nào cũng gọi tên ta, nói rằng yêu ta, không cho phép ta được chết?” Diệu nheo mắt nói.
“Giờ ta mong ông trời trả lại mười năm tuổi thọ cho ta lắm đây.” Ta lẩm bẩm nguyền rủa một câu, khuôn mặt đã đỏ lừ từ lúc nào.
Hôm đó, sau khi đối đầu với mười mấy tên cao thủ đại nội, Diệu bị nội thương trầm trọng. Ta kéo chàng trên đường, không ngừng thét gọi tên chàng, không cho phép chàng được ngủ thiếp đi. Chàng lạnh, ta ôm chặt lấy chàng truyền hơi ấm. Chàng đau đớm, ta cũng như đứt từng khúc ruột. Thế nhưng chàng cứ mê man lúc tỉnh lúc mê,không ngừng thổ huyết. Chính vào lúc ta hoảng sợ tột cùng cho rằng chàng chẳng thể nào cầm cự thêm được, thì vết thương của chàng dần hồi phục. Lúc ấy chàng còn cứng miệng nói rằng vì không nỡ để ta lại một mình trên cõi đời này nên chàng phải sống.
Suốt dọc đường đi, ta không nhẫn nhịn được cứ liên tục lẩm bẩm trong miêng. Diệu thì vô cùng hăng say khi được đấu khẩu với ta. Ta càng ngày càng xuống tinh thần, còn chàng thì càng ngày càng thêm hứng khởi.
“Nam Dung Diệu, ta nói cho chàng biết, nếu ngày mai ta vẫn chưa bước ra khỏi khu rừng này, bản cô nương sẽ…”
“Nàng đúng thật là lắm chuyện! Sau này lấy nàng về làm thê tử, ta không bị nàng làm phiền đến chết mới lạ.”
“Ai cần chàng lấy về làm thê tử chứ?”
“Không muốn làm thê tử của ta, nàng định làm ni cô chắc?”
“Ta không làm thê tử của chàng, tại sao phải làm ni cô?”
“Ngoại trừ ta ra, còn ai chịu lấy đồ ham ăn như nàng về làm vợ chứ?” Chàng mỉm cười nhìn ta âu yếm. Nụ cười của chàng xán lạn, trong trẻo như ánh sáng mặt trời đầu xuân, trong khoảnh khắc đã xua tan mọi âm u, ảm đạm. Nghe câu nói nửa đùa nửa thật của chàng, ta vừa bực lại vừa buồn cười.
“Diệu, chàng nói…chàng thực sự…không hề muốn giết chết ta sao?” Do dự rất lâu, cuối cùng ta vẫn muốn hỏi chàng nỗi nghi vấn mà bao lâu nay ta vẫn giấu trong lòng.
“Nàng muốn biết khoảng thời gian nàng ở cùng Diệp, Trường An rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đúng không?”
Ta lặng người, mím chặt môi rồi nhẹ nhàng gật đầu.
***
Ánh mặt trời xuyên qua từng nhành cây kẽ lá, trong thứ ánh sáng mờ ảo, diệu kỳ, ta nhìn thấy sắc mặt của Diệu lúc bừng sáng lúc sậm đen. Tiếng chim chóc đua nhau hót ca khiến giọng nói vốn dĩ đã không lớn lắm của Diệu càng trở nên mơ hồ, vô cùng lạ lẫm1
Ta và Diệu ngồi dựa vào một thân cây, ánh mặt trời in bóng chúng ta lên đám cỏ dại. Nghe chàng kể lại những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian đó, ta cảm giác mình xa cách thế giới này đến cả trăm năm rồi.
Hai tháng trước, sau khi ta và Diệp đột nhiên mất tích tại hoàng cung, không ai biết chúng ta ở nơi nào và xảy ra chuyện gì. Triều đình liền sai người đi tìm tung tích của chúng ta. Thời điểm ấy, trong cung có rất nhiều lời đồn thổi. Mà lời đồn thổi đáng sợ nhất trong số đấy chính là Diệu và phụ thân ta hợp mưu, đưa ta vào cung mưu hại Diệp. Thế nên phụ thân ta ở trong triều càng lúc càng khó xử, nhưng vì đám đại thần kia kiêng nể địa vị của ông ngoại và mẫu thân Diệu, cho nên ngoài lời đồn thổi ra, họ cũng không dám lên tiếng phát ngôn gì hết.
“Rồi ta tìm được cây trâm của nàng bên miệng giếng cổ, ta đã nghĩ rằng…nàng không còn trên thế gian này nữa?”
“Vậy sau đó thì sao?”
“Sau đó, mật thám của ta báo lại rằng thấy hai người xuất hiện ở vùng lân cận thành Hoa Âm..”
“Cho nên…chàng đã tới thành Hoa Âm?”
“Hai người còn sống, chỉ có một khả năng, dưới giếng cổ có đường ra, thậm chí còn thông tới ngoại thành Trường An.” Diệu bình thản phân tích, trái tim ta càng lúc càng đập mạnh, ch