Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342153
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2153 lượt.
chắn có thể giúp được. Ta được biết quán cờ bên cạnh cũng do ông phục trách. Nếu ông có thể cho chúng ta đánh cờ một ngày đêm mà không mất đồng tiền nào thì ta sẽ cho qua.” Ta đánh mắt ra hiệu cùng Diệu, còn chàng thì giơ ngón tay cái thay cho lời tán thưởng.
“Ta thấy rất lạ, tại sao nàng có thể nói khóc là khóc, nói cười là cười luôn được thế? Ngay đến ông chủ tinh tường là vậy cũng bị nàng xoay như chong chóng. Cái gì mà cứ ba ngàn, ba ngàn, lại còn bà cố của bà cố, ông cố của ông cố, thực đúng là nói dối không biết chớp mắt, nàng quả là giỏi thật!” Suốt cả dọc đường Diệu liên tục khen ngợi ta hết lời. Ta trợn mắt nhìn chàng, nếu không phải ta thông minh lanh lợi, liệu chàng có thể oai phong lẫm liệt vào đánh cờ như vậy không? Hừm, vào thời khắc quan trọng vẫn chỉ có ta là lợi hại nhất.
“Ta trước kia khi còn làm ăn mày thường giả bộ đáng thương để xin tiền của người ta…”
“Cái gì cơ?”
“À, ta nói trước kia ta vẫn thường thỉnh giáo mấy hoa đán tại gánh hát về kỹ thuật diễn kịch, ta học giỏi nhất là vở kịch giả bộ đáng thương xin tiền người ta.”
“Xem ran gay từ đầu phụ thân nàng đã cố hết sức để nàng được nhập cung, nên đã bỏ ra rất nhiều tâm sức.” Diệu mỉm cười lạnh lùng.
Trái tim ta giây phút thất bại, đột nhiên cảm thấy ngữ khí ban nãy của Diệu có đôi chút xa cách nhưng ta lắc nhẹ đầu, nhất định đó là ảo giác.
“Đồ hồ li thồi, chàng mau nói cho ta về cách đánh cờ đi…làm thế nào thì mới được coi là thắng? Này, tiểu nhị, mau mang cờ lên đây!” Ta đập mạnh tay lên bàn hét lớn. Thật đúng là ăn hiếp người quá đáng, ta vừa mới ngồi xuống, đám đông kia đã tản hết cả ra.
Bốp! Một cuốn ‘Mật điển nhập môn cờ vây’ được ném ngay ra trước mặt ta, một người đàn ông râu rậm nhanh chóng ngồi xuống chỗ đối diện ta.
“Tiểu cô nương, chúng ta đều là những người mới chơi nên khó tránh khỏi bị người ta coi thường, hay là chúng ta đấu một ván nhé!”
“Được thôi, xin hỏi ngài là hảo hán phương nào?”
“Là đồ tể trong tiệm bán thịt heo.”
“Hả…anh hùng không luận xuất thân. Xin mời!”
Hai chúng ta đưa tay trước mặt thi lễ rồi bắt đầu đánh cờ, trong tay lăm lăm cuốn sách hướng dẫn vừa đánh vừa tra. Ta nhăn nhó mặt mày, nắm chặt quân cờ, tập trung tinh thần, vô cùng nghiêm túc, chỉ muốn đánh cho đối phương không còn manh giáp.
Thì ra quy tắc đánh cờ vây chính là loại bỏ hết cờ của đối phương ra khỏi bàn cờ càng nhiều càng tốt. Đơn giản vậy sao, chẳng phải chỉ là đánh mấy quân cờ nhỏ bé này thôi à.
“Này, tại sao vừa chớp mắt, quân cờ của ta đã biến mất rồi?”
“Đâu có, ở chỗ này lúc trước hoàn toàn không có quân cờ nào cả.” Ta nhanh nhảu cãi.
Nếu ông có thể nhìn thấy ta động thủ vậy thì ta chẳng phải là thần trộm nữa rồi. Ta mỉm cười vô cùng gian xảo, liếc mắt về phía Diệu, chàng cũng đã chọn một bàn cờ tốt, bắt đầu đánh rồi. Xem bộ dạng mồ hôi đầm đìa của đối thủ, hình như đã chẳng thể tiếp tục chống đỡ nước cờ của chàng.
“Oa! Ha ha! Huynh thua rồi.” Ta đập bàn bật cười hứng khởi. Sau vài ván cờ, ta hoàn toàn không cần phải để tâm đến mấy chiến lược, công phá chết tiệt trong cuốn sách nhập một cờ vây kia nữa, mà gần như chỉ cần lặng lẽ đảo lộn vị trí quân cờ trên bàn thế là thế cờ lập tức thanh đổi nhanh chóng, khiến đối thủ đau tới rơi lệ.
“Dễ sau khó tìm rượu, khó gặp địch thủ cờ. Lão phu hôm nay coi như được mở mang tầm mắt, không ngờ có người có thể phá được tàn cuộc này của lão.” Bên này ta vừa chiến thắng liền nghe thấy ông già đang chơi cờ cùng Diệu vuốt râu đưa lời tán thưởng, xem ra chàng lại thắng một ván nữa rồi.
Đã thay đổi đối thủ rồi, tay chân ta lại càng thêm nhanh nhẹn, lần nào cũng giở trò thành công. Diệu ngồi bên cạnh lại càng chiến thắng vẻ vang, tất cả những người tự xưng là cao thủ cờ vây đều thua cả trong tay chàng. Suốt một ngày trời, ta và Diệu chưa từng thất thủ lần nào. Ta thì ỷ vào kĩ thuật thay trời đổi ngày không chút sơ hở còn chàng đích thực dựa vào tài đánh cờ tuyệt đỉnh hơn người.
“Ồ! Thì ra nàng…”
Diệu đánh cờ đã đến độ không còn đối thủ, liền chạy sang bên này xem ta đánh cờ, vừa nhìn thấy ta đổi vị trí quân cờ Diệu liền hiểu ra mọi chuyện.
“Chàng mau im miệng lại cho ta, không đánh cờ thì không được hiến mưu.”
“Không đánh cờ thì…” Diệu cười đến độ không khép miệng lại được. “Ta cảm thấy mình càng ngày càng thích nàng hơn rồi đấy.”
“Bản cô nương vốn dĩ đã người gặp người yêu, hoa gặp thẹn thùng.” Ta hừm một tiếng rồi đưa lời đáp lại.
“Hai vị, chủ phường bạc có lời mời.” Chính vào lúc ta đang đấu khẩu cùng Diệu, một người trông bộ dạng như tiểu đồng cung kính tới bẩm.
Ta và Diệu quay sang nhìn nhau, mọi chuyện thực sự quá đỗi thuận lợi.
***
Mùi gỗ đàn hương thoang thoảng, chúng ta chậm rãi bước vào trong căn gác bí ẩn.
“Vị cô nương này là…”
“Tôn danh đại tính của ta là Ngọc Phiến Nhi, ngươi mau gọi chủ nhân nhà ngươi ra gặp.” Ta vừa mới lên tiếng liền nghe thấy Diệu đứng bên cạnh bật cười đầy khóa trá.
“Ngọc cô nương, xin đợi một lúc.”
“Cô nương tôn danh quý tính Ngọc Phiến Nhi, xin đừng quá vội vã!” Diệu