Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342157
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2157 lượt.
quay người sang, thì thầm bên tai ta. Ta hít một hơi thật sâu, đột nhiên không nghĩ ra mình nên nói câu gì. Thật đúng là, ngày nào cũng đấu khẩu rồi bị chàng têu chọc tức đến độ đoản thọ mất nhưng may mà mạng ta lớn.
“Oa, có nhiều đồ ăn quá!” Tay ta vừa định đưa ra đón lấy miếng bánh đặt trên bàn thì đột nhiên bị Diệu ngăn lại.
“Hãy chú ý hình tượng của bản thân!” Chàng mỉm cười dặn dò.
Ta vội rụt tay lại. Ai ngờ vừa định thu tay, ta liền nhìn thấy Diệu đưa bàn tay ra, lấy một miếng bánh cho vào miệng. Ta trợn mắt nhìn chàng, còn chàng thì tỏ ra ngây thơ vô tội, như thể bản thân chẳng hề làm chuyện gì khuất tất.
“Không phải chàng vừa nói ta phải chú ý hình tượng sao?”
“Nàng không cảm thấy bất luận ta làm gì cũng đều rất có hình tượng sao?”
“Hả?” Ông trời ơi, hãy để con bóp chết chàng, trừ hại cho dân, giữ yên bình cho đất nước và giữ thịnh trị cho bá tính! Ta tức đến tận cổ mà chỉ biết thầm than trong lòng.
“Nàng bị đau bụng sao?”
“Hả?”
“Nàng không bị đau bụng tại sao nắm tay trợn mắt, bộ dạng như đang đi vệ sinh vậy?”
“Đi vệ sinh…Tên hồ li chết tiệt, chàng đợi đấy!” Ta xắn tay áo lên, vừa định đưa nắm đấm bỗng ngoài cửa vọng vào tiếng cười hân hoan.
Cả ta và Diệu cùng lúc quay lại, thì nhìn thấy một người con gái mặc y phục giản dị đang đứng bên cạnh cửa, chính là người con gái xinh đẹp mà chúng ta gặp hôm trước. Mái tóc nàng buộc lên, vô cùng thanh tú.
“Hôm nay gặp lại, yểu điệu tựa hằng nga. Đôi mày tựa trăng non, đôi mắt tựa sao sáng. Y phục giản dị mà chẳng che nổi nét cao sang.” Diệu mỉm cười lên tiếng. Trong khi ta gãi đầu gãi tai không hiểu chàng đang lẩm bẩm cái gì.
“Công tử áo gấm giàu sang, khí chất nho nhã chẳng ai bằng. Phải chăng công tử tự nhận mình chính là trường đoạn Cẩm Y lang?” Người con gái đó lên tiếng, giọng nói trong trẻo cuốn hút lạ thường.
“Nếu có người con gái quốc sắc thiên hương như cô nương ở bên bầu bạn, vậy thì dù cho có phải làm chàng thư sinh ngốc cũng có sao…Ây da! Cô nương đanh đán này, nàng giẫm lên chân ta làm gì chứ?” Không giẫm chết chàng mới lạ, dám coi ta như không khí? Hừm! Diệu bực bội lườm ta rồi quay sang mỉm cười hân hoan nhìn người con gái đó. Đồ hồ li thối, tên hồ li thối than, tên hồ li chết tiệt!
“Công tử thật biết cách nói chuyện, Lạc Kỳ thực sự rất vui!” Nàng ta nhìn Diệu bằng đôi mắt long lanh, cực kỳ gợi tình, quyến rũ.
“Lạc Kỳ cô nương, không biết tại hạ có diễm phúc được đánh với cô nương một ván cờ không?”
Cái gì, chàng vẫn còn muốn đánh cờ sao? Xem ra tên hồ li chết tiệt này vừa gặp mỹ nữ đãn quên ngay tuyệt đại giai nhân là ta bên cạnh rồi. Ta tiến lên trước một bước, lặng lẽ đưa người chặn ngay ánh mắt Diệu. thế nhưng Diệu nhanh chóng tóm lấy ta, đặt gọn sang một bên.
“Đánh cờ?” Ánh mắt Lạc Kỳ đột nhiên hiện lên chút sắc bén, thậm chí còn chứa cả sát khí đáng sợ, khiến ta tức thì lạnh cả sống lưng.
“Lạc Kỳ coi cờ như mạng, lẽ nào lại đánh cờ cùng một tên lăng nhăng? Các ngươi rốt cuộc là ai, ăn gan báo rồi sao mà dám tới phường bạc Trường Lạc giở trò?”
Một tia sáng màu bạc lóe lên, ta còn chưa kịp phản ứng xem rốt cuộc có chuyện gì đã thấy người con gái phía trước trở mặt, tung kiếm đâm thẳng tới.
“Đã bảo nàng đứng gọn sang một bên mà, cẩn thận đấy!” Diệu thì thầm dặn dò bên tai ta, lời còn chưa dứt, ta đã bị chàng vứt bay ra xa cách chỗ đang đứng vài trượng.
“Ngay cả khi cô nương tức giận trông cũng cũng xinh đẹp đến mê động lòng người.”
“Đúng là đồ lẻo mép, xem kiếm của ta đây.”
“Phụ nữ động đao động kiếm thực không hay chút nào. Đặc biệt những tuyệt đại mỹ nhân như cô nương, càng không nên dùng những thứ thô lỗ như vậy, để ta giúp cô nương thu gọn.”
Ta chẳng dám chớp mắt, nhìn chăm chăm vào thân hình nhanh nhẹn xuất thủ thần tốc của Diệu. trong lúc còn đang cười cợt, chàng đã đoạt được binh khí trong tay giai nhân, thậm chí còn ôm trọn nàng ta vào lòng! Cảnh…cảnh…cảnh tượng này đúng là quá đỗi thân mật.
“Mau buông ta ra! Tên lưu manh hạ tiện!” Người con gái đó vừa ngã vào vòng tay Diệu liền cất lời mắng nhiếc.
“Cô nương thực sự hiểu lầm tại hạ rồi. Nếu ta buông tay ra là cô nương sẽ ngã đấy.”
“Ngươi!” Nàng ta vừa tức giận vừa thẹn thùng, khuôn mặt đỏ ửng chẳng khác nào quả táo đặt trên bàn lúc nãy. Hả, xem ra không chỉ mình ta bị Diệu trêu chọc cho tức đến độ chết đi sống lại.
“Theo đúng quy định của phường bạc Trường Lạc, người vào được trong căn gác này nhất định phải vượt qua ba ải. Nếu ngươi không vượt qua được, dù có giết chết ta cũng chẳng thể gặp được chủ phường bạc.”
“Ta làm sao nỡ lòng giết chết cô nương. Vì mỹ nhan phải qua hai hay ba trăm cửa ải ta đều dốc sức.”
“Ba ván cược. Cược văn, cược võ, cược sinh tử.”
“Rất thú vị, ta đánh cược cùng cô nương.”
“Không, cả hai người đều phải đánh cược. Bất cứ ai thua, đừng mong rời khỏi phường bạc Trường Lạc này.”
“Này, ta với chàng ấy không quen biết, liệu ta có thể không đánh cược không?” Cái gì mà cược sinh tử, chỉ nghe thôi đã có cảm giác vô cùng đánh sợ.
“Cược thì cược, đồ hồ li thối tha