Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343029

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3029 lượt.

to một tiếng, như tiếng sấm giữa trời quang.
La sát đẹp đẻ, tuấn mỹ vô song.
Không phải là Hiên Viên Triệt ngày đêm kiên trình chạy tới thì là ai.






Nắm cương ngựa trong tay rồi đột nhiên căng thẳng, trong lòng Lưu Nguyệt bỗng trầm xuống, Hiên Viên Triệt.
Sao hắn lại tới đây?
Sao hắn lại tới lúc này? Hắn bây giờ hiển nhiên phải ở Thiên Thần cách đây ngàn dặm.
Là bởi vì nghe thấy tin tức của nàng, cho nên vượt ngàn dặm xa xôi đến đây sao?
Nháy mắt trong lòng đã có hàng trăm dấu hỏi.
Nhưng mà cặp mắt kia lại phát sáng kinh người, phát sáng cơ hồ có thể làm tan rã hết thảy.
Khuôn mặt hoảng loạn cùng phẫn nộ, nhưng lại phần nhiều là vui mừng, là an tâm, là vui sướng vô tận.
Khuôn mặt nơi đó thâm tình không hối hận, làm cho đất trời bốn bên tuyết trắng, ở dưới cặp mắt kia, màu sắc đều tan biến.
Hiên Viên Triệt của nàng, Hiên Viên Triệt của nàng a.
Cơ hồ có điểm si mê nhìn nam nhân phong sương (gian nan, vất vả) trước mặt, mấy tháng không thấy, vốn cho là không nghĩ, không nhớ, sẽ không đau lòng.
Nhưng mà, thật sự đối diện, mới biết hết thảy đều là lời nói dối, nồng đậm tưởng niệm kia giấu ở trong lòng, sớm đã thấm vào xương tủy, hòa nhập thành đại dương.
Tham lam nhìn người anh tuấn đang phẫn nộ trước mặt, thì ra là tưởng nhớ đã thật sâu như vậy.
Gió lạnh bay múa, mặt đất tĩnh lặng.
Nhìn người trước mặt kia một thân lửa đỏ bình tĩnh, khuôn mặt xuất hiện trăm lần trong giấc mộng, phẫn nộ trong mắt, từ lúc Lưu Nguyệt xoay người lại, cũng đã hoàn toàn tiêu biến.
Nàng vẫn còn sống, vẫn còn tồn tại .
Không có gì vui sướng hơn việc hắn có thể tận mắt nhìn thấy nàng an toàn, có thể hoàn toàn an tâm.
Lưu Nguyệt của hắn rất tốt, rất tốt .
Tay che lên vị trí trái tim, hào quang trong mắt Hiên Viên Triệt bắn ra bốn phía, cả người tràn đầy hơi thở sáng lạn không cách nào nói rõ.
Chậm rãi vươn tay về phía Lưu Nguyệt , Hiên Viên Triệt ánh mắt như nướng người: “Không có việc gì là tốt rồi.”
Trăm ngôn vạn ngữ, mấy tháng sinh tử ngăn cách, ngàn dặm xa xôi ngày đêm thần tốc mà đến, khi gặp mặt, lại hóa thành một câu nói, câu nói ngắn ngủi bảy chữ.
Không có việc gì là tốt rồi.
Trái tim ấm áp, mùa đông khắc nghiệt lại không che dấu được đáy lòng nóng bỏng.
Trong tim ấm áp, mặt lại lãnh đạm.
Khóe miệng chậm rãi vẽ ra một tia mỉm cười bên ngoài, Lưu Nguyệt thong thả nhướng mày, trên mặt hiện lên một tia tươi cười thản nhiên : “Ta đương nhiên không có việc gì, đa tạ Thiên Thần Vương quan tâm.”
Bình thản mà khách khí, không có thâm tình, không có mừng như điên, chỉ giống như với người lạ bình thường.
Oanh, Hiên Viên Triệt chỉ cảm thấy có một tiếng vang lớn trong đầu, phát ra âm thanh ong ong, chẳng lẽ Lưu Nguyệt lại nói lời này với hắn, đây hẳn không phải khẩu khí của Lưu Nguyệt.
“Nàng nói cái gì, lại đây.” Sắc mặt trầm xuống, Hiên Viên Triệt đánh ngựa định hướng tới gần bên người Lưu Nguyệt .
Lưu Nguyệt thấy vậy sắc mặt trầm xuống, vung tay lên, hộ vệ tùy thân Bắc Mục phía sau, đao trên thắt lưng lập tức nhoáng lên một cái, bỗng chốc vây quanh ở trước người Lưu nguyệt, đo đao sắc bén với Hiên Viên Triệt.
Hiên Viên Triệt thấy vậy biến sắc, trên mặt nháy mắt bốc lên một cỗ tức giận.
“Thiên Thần Vương, ngươi và ta sớm đã trở thành quá khứ, vẫn là không nên quá quen thuộc thì tốt hơn. “Thanh âm thản nhiên vang lên, Lưu Nguyệt nói chậm rãi, một lời lại như nước lạnh thấu xương.
Nàng và hắn không quen? Không quen?
Hiên Viên Triệt đột nhiên sửng sốt, ánh sáng ngọc quang mang trong mắt nháy mắt tan rã đi.
Đầu ngón tay vuốt ve trên cổ áo da cừu, mắt Lưu Nguyệt ôn đạm, không có bỏ qua Hiên Viên Triệt, trong mắt chợt lóe qua bi thương rồi biến mất.
Lông mày cụp xuống, thu lại sâu sắc trong đáy mắt.
“Ngươi có ý tứ gì? Nguyệt, ngươi làm sao vậy?” Cau mày thật chặt, Hiên Viên Triệt không dám tin nhìn Lưu Nguyệt.
“Không có gì ý tứ, ta đã có vị hôn phu, ở cùng nam nhân khác lại quá thân mật trong lời nói như vậy, vị hôn phu của ta sẽ ghen .”
Dứt lời, Lưu Nguyệt vừa chuyển đầu, hướng tới bên người Âu Dương Vu Phi cười sáng lạn, nắm chặt tay Âu Dương Vu Phi.
“Cái gì?” Không dám tin, hoàn toàn không thể tin, đây là có chuyện tình gì ?
Mới mấy tháng không gặp, vì sao thấy mặt, Nguyệt lại đối diện hắn nói đã có vị hôn phu, không thể ở gần với hắn.
Chê cười, này thật sự là trời đất chê cười.
Trượng phu của nàng là hắn, là Hiên Viên Triệt hắn, tuyệt đối không phải người khác.
“Vương phi.” Thu Ngân sắc mặt trầm xuống vọt tới sát phía sau Hiên Viên Triệt, nhịn không được hướng Lưu Nguyệt quát.
Trước phải gả Độc Cô Dạ, bọn họ không nói, hiện tại lại làm trò trước mặt Vương bọn họ, đưa ra một cái vị hôn phu.
Vương của bọn họ có lỗi với nàng ở điểm nào? Vì cái gì phải tổn thương Vương của bọn họ như thế, người này từng theo Vương của bọn họ vào sinh ra tử, Vương phi thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền cũng không oán không hối, có phải điên rồi hay không?
“Vư


Old school Easter eggs.