Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343025
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3025 lượt.
ị thật tốt, tuyệt đối sẽ không làm chuyện điên rồ.
Lời nói của Tiêu Thái Hậu, nàng nhớ thật rõ.
Nếu nàng muốn hại người, trong lời nói của nàng sẽ tận lực biểu đạt tình yêu, nếu nàng thực sự yêu một người, thì sẽ phải che dấu thật sâu, che dấu thật sâu.
Nhưng, nàng thật sự không yên lòng, nàng phải liếc mắt nhìn một cái.
Lạnh lùng nhíu nhíu khóe mắt trái, Lưu Nguyệt hai tay ôm ngực sắc mặt không lạnh cũng không mừng, cũng không nói nói, chỉ lạnh lùng nhìn Âu Dương Vu Phi.
Âu Dương Vu Phi thấy vậy đứng thẳng người cười, nhìn Lưu Nguyệt nói: “Lúc trước tuy rằng không có nói lời lừa dối nàng, bất quá cũng coi như ta khởi tâm không tốt, hôm nay, cố ý tạ lỗi.”
Ngày đó khi hắn đáp lại Lưu Nguyệt hỏi ý từng nói, hắn đi qua Minh đảo, đã cứu người trên đó.
Hắn là người Minh đảo đương nhiên đi qua nơi đó, đã cứu người Minh đảo , tuy rằng không có lừa gạt, nhưng hành vi này, cũng giống như lừa gạt.
“Ngươi tới chính là để nói với ta những lời này?” Lưu Nguyệt sắc mặt rất nhạt, không có chút cảm xúc phập phồng nào.
“Không, đương nhiên không phải.” Âu Dương Vu Phi cười cực kỳ phong tình: “Đêm nay ta cố ý tiến đến không phải vì xin lỗi, cũng không phải vi truy cứu rốt cuộc là ai nói cho nàng thân phận của ta, ta chỉ là thận trọng lấy thân phận Minh đảo Âu Dương Vu Phi này , một lần nữa cùng ngươi nhận biết.”
Lưu Nguyệt nghe được, nhíu mày, trên mặt thoáng qua một tia không kiên nhẫn.
“Hảo, ta đã nhận biết.” Vung tay áo bào, Lưu Nguyệt xoay người định hướng đến trong lều trại.
Phía sau, Âu Dương Vu Phi thấy vậy khẽ cười nói: “Như vậy, ta ở trong này lấy thân phận vị hôn phu của Nạp Lan Lưu Nguyệt, nói rõ, Âu Dương Vu Phi ta yêu thích cùng coi trọng vị hôn thê Lưu Nguyệt của ta, về sau, sẽ vì mỹ nhân, không từ bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, dốc hết toàn lực.”
Lời nói nhẹ nhàng, không sâu trầm, không nghiêm túc, nhưng trong lời nói nhẹ nhàng, lại làm cho người ta có thể rõ ràng nghe ra, bên trong hắn chứa đựng kiên định và quyết tâm.
Bước chân Lưu Nguyệt trong nháy mắt dừng lại, khẽ chau mày, Lưu Nguyệt chậm rãi xoay người nhìn Âu Dương Vu Phi, hai mắt nhíu lại.
Thần tình tươi cười, Âu Dương Vu Phi cũng không chờ Lưu Nguyệt mở miệng, tự nhiên cười nhìn Lưu Nguyệt nói tiếp: “Ta chỉ là nói ra ý nghĩ của ta, cũng không bắt buộc ngươi phải lập tức tiếp nhận”.
Dừng một chút, nhìn lông mày rét lạnh của Lưu Nguyệt, hay tay Âu Dương Vu Phi bắt lấy nhau.
“Nàng cũng yên tâm, Âu Dương Vu Phi ta cũng không giống như kẻ tiểu nhân, mượn lực lượng Minh đảo, diệt trừ kẻ đối địch, dùng võ lực loại bỏ tình địch, đoạt được người mong ước”.
Nếu phải làm vậy, Âu Dương Vu Phi ta khinh thường .
Ta hôm nay mở miệng nói những lời này, tất nhiên sẽ cùng người ganh đua cao thấp, cạnh tranh công bằng, nàng không cần lo lắng ta âm thầm làm điều gì ngáng chân.
Bất quá, nàng cũng không nên quá tin tưởng ta không có tư tâm, hôm nay ta còn không ghen đến mức xử dụng thủ đoạn, nhưng ngày khác thì ta không dám nói chính xác.
Nàng cũng biết, nam nhân đã ghen tị, không phải có thể dễ thuyết phục .”
Âu Dương Vu Phi nói đến đây thì nở nụ cười, một thân phong lưu khí chất kia, ở trong đêm tối, cơ hồ làm cho lòng người xao động.
Lưu Nguyệt bất động thanh sắc hướng Âu Dương Vu Phi hơi hơi gật gật đầu, Âu Dương Vu Phi cười nói: “Nói xong lời này, lập tức phải đi khô sa mười thành an bài mọi chuyện, chúng ta gặp ở kinh thành.”
Dứt lời, vung tay áo bào, xoay người bước đi, cực kỳ rõ ràng lưu loát .
Trong bóng đêm, thân ảnh toàn màu trắng, rất nhanh tan rã ở trong bóng đêm khôn cùng, nhưng lại không che dấu được chuyện hắn từng ở đây là có thật.
Sắc mặt lạnh lùng, hai mắt Lưu Nguyệt nặng nề, không mở bình thì không biết trong bình có gì, Âu Dương Vu Phi này thật đúng là không hề khách khí tới đây gặp nàng.
Đúng là cáo già, khó đối phó a.
Trong lòng dự tính rất nhanh, khó đối phó cũng để qua một bên, trước tiên phải làm chuyện nàng đêm nay dự tính, bị hắn trì hoãn như vậy, thời gian còn lại đã không còn nhiều.
Xoay người tiến vào lều trại, vung tay lên tắt ngọn đèn dầu.
Thoát ra ngoài nhanh như tia chớp, rời khỏi đại quân.
Nàng chỉ có thời gian một buổi tối, thời gian thật gấp.
Phóng ngựa qua binh mã khô sa mười thành đầy khắp núi đồi, đi tới hướng Thâm Lam quan Ngạo Vân .
Tất cả mọi người nghĩ rằng bóng đen quang minh chính đại chạy gấp, là binh sĩ tuần tra, không có bất luận kẻ nào để ý tới.
Chạy như điên mà đi, Lưu Nguyệt suýt hận mình không thể bay được.
Hôm nay nếu không đi được, ngày mai lại càng vào sâu trong thảo nguyên, muốn quay về trong Ngạo Vân, thời gian lại càng không cho phép .
Bóng đêm như mực, chỉ cần lướt qua sườn núi cao, mặt sau kia chính là Thâm Lam quan, Lưu Nguyệt càng quất ngựa mau hơn.
Mà ngay tại thời điểm Lưu Nguyệt hướng Thâm Lam quan đi tới, Hiên Viên Triệt cùng Thu Ngân Ngạn Hổ cũng như bay hướng tới chỗ Lưu Nguyệt nơi quan ngoại.
“Vương, người vẫn tín nhiệm nàng như vậy? Nàng đã thương tổn người. . . . . .”
“Ta tin tưởng nàng,