Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343167

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3167 lượt.

đêm, như ngưng đọng trong ở Đông cung, Hiên Viên Thừa đầu khẽ nghiêng sang một bên, hai mắt nhắm lại.
Thân mình bất động, hắn vẫn như trước ngồi trên vị trí của Thái tử.
Lưu Nguyệt nhíu nhíu mày, Hiên Viên Thừa lời này có ý tứ gì? Chết tiệt, nói còn chưa dứt lời.
“Mệnh của ta không phải do trời quyết định, ta cùng hắn, ta nói vĩnh viễn liền nhất định vĩnh viễn.” Phất ống tay áo, Lưu Nguyệt liền nhắm hướng phía ngoài Đông cung nhanh chóng rời đi.
Thiên hạ này không ai có thể chia tách nàng cùng Hiên Viên Triệt, ai cũng không được.
Ám dạ huyết ảnh, sát khí phi lên.
Đêm, càng ngày càng tối.
Kia nồng đậm mùi máu tươi, thẳng đánh trời cao, phi sái tứ phương.
Thiên Thần quốc văn võ đủ loại quan lại, hoàn toàn huyết tẩy.
Giết chóc, từ buổi chiều vẫn tràn ngập đến sáng sớm, thời điểm trên màn trời tối đen lộ ra những ánh sáng đầu tiên, hết thảy đều trở lại yên tĩnh.
Sáng sớm, ánh mặt trời trên cao tỏa sáng rực rỡ, đầy đất kim quang.
Nhất địa trắng nõn, cái gì đều không có, chỉ có mùi máu tươi dày đặc vẫn còn lan tỏa trong không trung.
Thần chung xao vang, văn võ bá quan vào triều.
Một ngày mới lại bắt đầu.
Thiên Thần quốc, thay hình đổi dạng.
Không ai nói đến việc huyết tẩy hôm qua, không ai hỏi hay thắc mắc mấy đại thần trong triều không vào chầu, chuông tang của thái tử và hoàng hậu, chúng thần đều giai mặc.
Hữu tướng quyền khuynh thiên hạ, Trần quý phi vị tôn hoàng hậu, trong Thiên Thần quốc không còn bất cứ ai dám cùng Hiên Viên Triệt nhất tranh cao thấp.
Chính là, chánh chủ không ở đây.
Thiên Thần lâm vào đại biến, thất quốc phong vân tái khởi, tất cả đều muốn dòm ngó vùng đất này.
Gió thổi mưa giông trước cơn bão, hôm nay có lẽ phải đổi mặt .
Ngưng chiến đã nhiều năm, nay thất quốc lại rục rịch.
Thiên Thần cung.
“Trần quốc đóng mười vạn quân bên cạnh biên ải, Triệu quốc cũng đem hai mươi vạn quân đặt ở biên giới hai nước, tình thế không ổn.” Hữu tướng nắm trong tay tình báo, hướng Hiên Viên Dịch trầm giọng nói.
Bảy đại quốc đại lục đã nhiều năm không có chiến tranh quy mô lớn, chỉ có tiểu đánh tiểu nháo thu phục mấy tiểu quốc nhỏ xung quanh thôi.
Hiện tại Trần quốc cùng Triệu quốc đã phái binh đến đóng tại biên giới giáp ranh Thiên Thần, đây chính thức là hăm he rình rập Thiên Thần bọn họ, lòng dạ khó lường.
Hiên Viên Dịch thần tình nghiêm túc, cau mày không nói gì.
Lúc này, đệ nhất tướng quân Thiên Thần – Mộ Dung Vô Địch không ở đây, tuy Mộ Dung gia vẫn còn đó, nhưng há có thể sánh với Mộ Dung Vô Địch.
Tướng quân thứ hai – Phỉ Thành Liệt, lại là gian tế, sớm chạy về Hậu Kim quốc.
Đứa con xuất sắc nhất của hắn – Hiên Viên Triệt, cũng không ở đây, nếu hắn còn trấn thủ, đố Trần quốc cùng Triệu quốc dám có ý nghĩ xâm lược.
Hiện tại, bọn họ nghĩ Thiên Thần không moi ra được một chiến tướng, một đám như hổ rình mồi, lộ ra bộ mặt dã tâm thực sự.
“Bệ hạ, Thiên Thần chúng ta làm sao bây giờ?” Trần quý phi, không, Trần hoàng hậu, sắc mặt khó coi, hỏi.
“Kế sách duy nhất hiện nay, trước tiên cứ yên tĩnh xem biến, sau phái binh……”
“Cái gì yên tĩnh xem biến, muốn chờ người ta đánh tới cửa, đến nuốt chửng Thiên Thần rồi mới động à, quá chậm.” Lời Hiên Viên Dịch còn chưa nói xong, Lưu Nguyệt vốn ngồi yên lặng một bên đột nhiên trầm giọng lên tiếng.
Lời vừa nói ra, Hiên Viên Dịch, Hữu tướng, Trần hoàng hậu, đều kinh ngạc nhìn về phía Lưu Nguyệt.
“Ta không hiểu đánh giặc, nhưng Lưu Xuyên, Trần Ti, Chu Thành thì có, Hiên Viên Triệt không ở đây, từ hôm nay cứ để ta và bọn hắn thủ.” Lời nói lạnh như băng mà quyết tuyệt, mang theo kiên định cùng tin tưởng.
Hiên Viên Dịch nhất thời sửng sốt, bình tĩnh nhìn Lưu Nguyệt, ý tứ của nàng là….
Đứng bật dậy, Lưu Nguyệt quay đầu đi ra ngoài điện: “Những thứ thuộc về Hiên Viên Triệt, trước khi hắn trở về, ai cũng không được động vào, ai cũng không được di chuyển một chút.”
Kiên quyết như sắt thép, Hiên Viên Triệt của nàng không ở đây, vậy nàng sẽ ra mặt, giang sơn của Hiên Viên Triệt, hết thảy những gì thuộc về hắn, nàng cũng sẽ giữ, giữ thật kỹ, tuyệt đối không thể để lúc Hiên Viên Triệt trở về, cái hắn nhìn thấy là cảnh tượng nước nhà tan nát.
Thân ảnh nhỏ xinh, trong ánh nắng ngày hè chiếu rọi, in thành một cái bóng dài, rất dài, rất cô độc.
Không cao lớn, nhưng tuyệt đối khiến tứ phương kinh sợ.
Ngày mùa hè cực nóng nực, nhưng cũng không bằng một góc lửa nhiệt trái tim của người này.
Trời trong xanh ngút mắt, mây trắng nhè nhẹ trôi, thật đẹp, thật bình yên.
Thiên Thần không có Hiên Viên Triệt, nhưng còn có Lưu Nguyệt.
Nàng không hiểu, nhưng nàng có thể học, chỉ cần nàng còn ở đây, những người dám hăm he Thiên Thần quốc, đều phải quắn đít quay về nhà.
Thần binh cùng tướng tài ở đây, ai sợ ai.
Thời gian trôi qua thật nhanh, đảo mắt đã ba năm.
Xuân về hoa nở, lại thêm một năm xuân đến sớm.
Dương liễu mọc ra cành mới, giữa không khí xuân tuỳ ý rũ rũ, mềm mại, nước sông êm đềm róc rách chảy xuôi, thật nhẹ nhàng, thật thư thái.
Bầu trời xanh thăm thẳ


XtGem Forum catalog