Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343172
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3172 lượt.
ió mà trèo lên nóc nhà.
Nhắm mắt lại, nàng muốn xem thử kẻ bên ngoài muốn làm gì.
Trong bóng tối, cánh cửa sổ khe khẽ động.
Rất nhẹ, tiếng gió thổi qua, cửa sổ vô thanh vô tức mở ra một cái khe hở hẹp, một tia khói chậm rãi bay lên.
Hết thảy đều rất nhẹ nhàng, nếu không phải Lưu Nguyệt là nhân tài kiệt xuất, chỉ sợ cũng không nghe ra có điều gì khác thường.
Không một tiếng động, vô sắc vô vị.
Lưu Nguyệt ngửi một ngụm, không tồi, mê hồn hương rất tuyệt.
Khóe miệng vẽ nên một tia cười lạnh, loại này muốn cùng nàng đối chọi, chỉ sợ sau tám trăm năm, thủ đoạn kia cũng chỉ đáng cho nàng đùa giỡn.
Trầm hương, loại độc tố tàn nhẫn nhất trong hàng trăm loại độc, sẽ không trong khoảnh khắc lấy đi tính mệnh, mà sau khi dùng độc, nếu một tháng một lần không có thuốc giải, liên tục ăn trong một năm, da thịt sẽ thối rữa mà chết, quả thực hạ thủ vô cùng ngoan độc.
Cấp nàng dùng loại độc nay, xem ra là muốn khống chế nàng.
Lưu Nguyệt mắt đen liền trầm xuống, mới vào trận đầu đã có kẻ đối nàng xuống tay.
Hắc y nhân kia nghe Lưu Nguyệt một lời nói toạc ra, không khỏi rùng mình một cái, cư nhiên trước mặt Lưu Nguyệt không dám động thủ, thân hình chợt lóe hướng gian ngoài bắn ra.
Lưu Nguyệt thấy vậy hừ lạnh một tiếng, ngón tay nhanh như tia chớp động thủ lên dao cầm ở đầu giường, cây cầm huyền vang lên một tiếng, một đạo phong nhận như bay phóng ra.
Dám động đến nàng, muốn tới cũng không được, muốn lùi cũng không xong.
Hắc y nhân kia còn đang ở giữa không trung, dùng mắt thấy được hắn còn chưa kịp chạy vào chỗ khuất.
Phong nhận bắn sau mà đến trước, mau chóng đuổi theo, thân ảnh giữa không trung phịch một tiếng ngã xuống đất, giữa tiểu viện vặn vẹo giãy dụa vài cái, rồi ngừng nhúc nhích.
Sau đó, máu tươi chậm rãi thẩm thấu ra, đỏ tươi tuyệt đẹp.
Người có nhanh cách mấy, cũng không qua được tốc độ của gió.
Vừa nói vừa vờn vờn tóc, tiêu sái quạt quạt chiết phiến trong tay, bất quá do lúc này quần áo cả người không chỉnh, nên không nhìn ra một chút vẻ phong lưu tiêu sái, chỉ như một tên có vấn đề thần kinh.
“Ta đi ngủ tiếp đây, nếu có con gián to hơn, huynh đệ bảo ta một tiếng, ta đến giúp huynh đánh, phòng chừng hai ngày tới, sẽ còn nhiều hơn.” Quơ chiết phiến trong tay, Vân Triệu híp híp mắt, ngáp một cái.
Lưu Nguyệt không để ý đến, Vân Triệu giống như cũng không cần Lưu Nguyệt phải trả lời, cúi đầu vừa đi vừa suy nghĩ, đẩy cửa ra ngoài.
Lưu Nguyệt cũng không để vào mắt, hắn kích động như vậy làm gì.
Ngoài cửa sổ, bóng cây lắc lư, trăng lạnh như nước.
Trong phòng, gió yên biển lặng.
Giống như chuyện vừa rồi chỉ là một hồi nhạc đệm, một con gián mà thôi.
Chỉ nghe hai tiếng đàn liên tiếp rất nhỏ, Phương Hồng trên đài cao đột nhiên trợn hai mắt, không dám tin nhìn hướng Lưu Nguyệt, cổ họng thì thầm vài tiếng, đầu gối mềm nhũn, quỳ sập xuống.
Người xem chung quanh, nhất thời ồn ào.
Chỉ thấy đầu gối Phương Hồng lúc quỳ xuống, máu tươi chậm rãi chảy ra, nhuộm đỏ cả một ô gạch.
Người đằng xa không nhìn thấy, nhưng thành chủ Nghi Thủy thành ngồi ở vị trí chủ vị thì thấy rõ ràng rành mạch hết, vẻ kinh ngạc trong mắt càng nhiều.
Khoảng cách xa như vậy, cư nhiên có thể đả thương Phương Hồng, đây là võ công gì vậy? Lưu Nguyệt này rốt cục mạnh đến mức nào?
Vẻ kinh ngạc trong mắt hoàn toàn không thể che giấu, thành chủ Nghi Thủy thành quay đầu nhìn thoáng qua trung niên nhân bên cạnh, người này vẻ mặt cũng khiếp sợ, mày gắt gao nhíu chặt.
Mấy đại khách quý ngồi bên cạnh, cũng châu đầu ghé tai lại thì thầm, thần tình không thể tin nổi.
Đám người Trầm Mộc cũng nhất tề hạ thấp mày, gắt gao nhìn Lưu Nguyệt, quang mang trong mắt khiến người ta khó đoán.
Nổi bật còn hơn cả đám người Trầm Mộc, Phong Thành.
“Có tra được không?”
“Tra được, hắn là từ hải ngoại tới.” Trên chỗ khách quý, thành chủ Nghi Thủy thành thấp giọng nói.
“Hải ngoại?” Trung niên nhân tướng mạo bình thường hơi nhíu nhíu mày.
“Đúng vậy, tin tức truyền đến đây nói thế, hắn từ hướng Đông hải đến, đi qua Triệu quốc, đến Hậu Kim quốc của chúng ta, chỉ có một người hầu.” Thành chủ Nghi Thủy thành thấp giọng nói.
Trung niên nhân nghe vậy gật gật đầu nói: “Bối cảnh ra sao?”
“Không biết, còn chưa tra ra, tối hôm qua phái người đi, một câu còn chưa hỏi được đã bị giết chết, xem ra, hoặc là lai lịch không nhỏ, hoặc là bối cảnh thế lực gì cũng không có.” Thành chủ Nghi Thủy thành nhíu nhíu mày.
“Tra, phải tra cho được.”
“Vâng.”
Lưu Nguyệt cảm giác được ánh mắt của Vân Triệu, vẫn thờ ơ như trước, thản nhiên liếc mắt nhìn Lưu Nguyệt một cái, trong mắt không có nghi vấn gì, chỉ có trong trẻo, lạnh lùng cùng cao ngạo.
Vân Triệu nhìn th