Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343198
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3198 lượt.
ân hình rời đi, hắn nên đi làm việc của mình.
Vào cửa, thoát y, hủy diệt chứng cứ phạm tội, trải giường chiếu, ngủ.
Một loạt động tác, được hoàn thành chỉ trong vài giây
Lưu Nguyệt nhất thời nằm xuống, trong viện tiếng gió rất nhẹ, dĩ nhiên có người lặng yên không một tiếng động xông vào.
Hơi thở kinh người, số người đến rất đông ngay lập tức liền vây quanh Phiêu Kị tướng quân phủ của nàng
Hơi hơi xoã tung mái tóc, Lưu Nguyệt giống như vừa mới tỉnh giấc, từ từ ngồi dậy, tay hướng tới đầu giường tìm dao cầm đem theo bên người, hướng thẳng đi ra bên ngoài.
” Trong thành đang có biến cố, Tây Hán vâng mệnh bảo hộ tướng quân.” Lưu Nguyệt từng bước mới lao ra cánh cửa, ngoài cửa một đạo thanh âm lạnh như băng vang lên, ngoài phòng có một người đang đứng đó.
Lưu Nguyệt nghe nhất thời dừng lại, năm ngón tay theo cầm huyền liền buông ra.
Nhíu mày đánh giá Hắc y nhân trước mắt một chút, một thân.
Y phục màu đen, nàng đã gặp qua cách ăn mặc này của người Tây Hán , nhìn trong bóng đêm những người này đều ăn mặc giống nhau, chân mày Lưu nguyệt hơi giãn ra.
Vừa mới giãn ra ngay sau đó nhíu lại , Lưu Nguyệt trầm giọng nói : “Xảy ra chuyện gì?”
“Không biết, Tây Hán có tín hiệu cùng nhau bảo vệ an toàn cho văn võ bá quan.” Hắc y nhân vẫn như trước lạnh như băng trả lời.
Cặp mắt của Lưu Nguyệt nhìn lướt qua, không có gì bất thường, lúc này mới thả lỏng người.
Bảo hộ, hừ, sợ là nàng mới đến, cho dù là thân thế trong sạch không thể trong sạch hơn, cái lão nhân Hậu Kim vẫn là không dám phớt lờ.
Cho nên, mới âm thầm phái người tới giám thị nàng.
Hôm nay, nếu nàng trở về chậm một bước, chỉ sợ cũng sẽ bị đãi cá chính trứ.( có thể hiểu là cá đã nằm trên thớt , ta không chắc lắm mấy nàng thông cảm dừng ném đá tội nghiệp ta )
Trong lòng chính là suy nghĩ như thế, Lưu Nguyệt nghe thấy phía sau phòng, nhẹ nhàng vang lên một tiếng, có người vào phòng của nàng.
Xem ra, là kiểm tra của nàng hết thảy.
Bất động thanh sắc, Lưu Nguyệt làm sao không cảm giác được, nhíu nhíu mày ngẩn đầu nói : “Có cần hỗ trợ hay không?”
Lưu Nguyệt thấy vậy cầm lấy dao cầm, đứng ở cửa giơ giơ lên mi.
Chung quanh trong đêm tối nơi nơi đều là người Tây Hán, xem ra thực sự muốn giám thị nàng.
“Chủ nhân, xảy ra chuyện gì?” Đỗ Nhất lúc này mang theo trường kiếm rất nhanh tiến đến, nhìn Lưu Nguyệt đứng ở cửa, bật người rút kiếm đứng ở bên người Lưu Nguyệt.
“Không có gì.” Lưu Nguyệt phất phất tay, xoay người liền hướng bên trong phòng đi đến.
“Thái tử điện hạ đến.” Lưu Nguyệt vừa mới bước vào trong phòng, phía sau có một tiếng thông báo vang lên, từ rất xa.
Lưu Nguyệt hơi giơ giơ lên mi. Đến nhanh thật.
“Như thế nào? Có chuyện gì không?” Thái tử Thần Phi rất nhanh đi tới, Lưu Nguyệt vừa xoay người, Thần Phi cũng đạp bóng đêm bước nhanh lại đây, từ xa đã hỏi.
“Không sao.” Lưu Nguyệt lạnh lung thản nhiên ứng đối một câu, một bên nói : “Kinh thành có biến, thái tử cẩn thận.”
Thần Phi gặp Lưu Nguyệt một thân đế y (đồ ngủ), lộn xộn không chỉnh tề, khóe mắt quét qua hắc y đầu lĩnh thấy mình đến liền hiện thân từ trong đêm đen.
Đối mặt, ánh mắt giao nhau, hơi chuyển động, chớp mắt đã hiểu được ý tứ của đối phương.
Thần Phi trên mặt vốn đang có một tia ngưng trọng, sau khi giao hội ánh mắt liền lập tức tan thành mây khói.
Bước nhanh lên trước vỗ vỗ bả vai Lưu Nguyệt, gật gật đầu nói : “Ta vừa mới từ trong tam vương phủ đi ra, bởi vậy thuận đường qua đây xem. Không có việc gì là tốt rồi. Tây hán đã nhiều năm không phát ra tín hiệu khói lửa, xem ra có người định đánh tới Tây hán rồi, hừ.”
Dứt lời, lạnh lùng hừ một cái, trong mắt chợt lóe qua xơ xác tiêu điều.
Lưu Nguyệt nghe vậy, ừ một tiếng, cũng không nói gì nhiều.
“Có Tây Hán bảo hộ, hẳn là không có vấn đề gì lớn, ngươi thả…”
“Phanh.” Thần Phi còn chưa nói xong, xa xa trên bầu trời đột nhiên lại nổi lên một đóa pháo hoa, màu đỏ, rất chói mắt.
Thần Phi thấy vậy, mặt mày lập tức nhướng lên, khóe miệng hiện lên một chút ý cười.
Mà hắc y nhân kia, thấy vậy liền hành lễ với Thần Phi, rồi rất nhanh bắn vào trong bóng đêm, bay về hướng phát ra pháo hoa.
Trong nháy mắt biến mất sạch sẽ.
“Chưa từng có ai đánh tới Tây Hán mà có thể trở ra nguyên vẹn.” Vẻ lãnh trầm trên mặt Thần Phi tiêu tán đi, mỉm cười nhìn Lưu Nguyệt.
“Tốt lắm. Tây Hán đã bắt được người, bản thái tử cũng không nói chuyện phiếm với ngươi nữa, ngươi đi nghỉ ngơi đi.” Dứt lời, Thần Phi không nhanh chóng như lúc đến, chậm rãi đi ra ngoài.
Bắt được người?
Lưu Nguyệt đột nhiên cảm thấy cả kinh. Chẳng lẽ hắn bị bắt?
Năm ngón tay trong tay áo nắm chặt thành quyền. Chẳng lẽ vì nàng không bị hoài nghi, hắn lại phải đi chui đầu vào lưới?
Không, không đúng. Trong lòng chợt lóe, Lưu Nguyệt nhìn lại về hướng pháo hoa sáng lạn.
Chỗ đó đã là ngoại ô thủ đô Hậu Kim rồi, hắn cho dù nhanh, khinh công tốt, nhưng trong khoảng thời gian như vậy cũng không thể nào chạy tới nơi đó được.
Khôn