Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vượt Khuôn

Vượt Khuôn

Tác giả: Tử Liễm

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341520

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1520 lượt.

lòng, cầm lấy chén nước uống một ngụm rồi đặt ở hộc tủ bên cạnh giường.
Uống nước xong, ánh mắt khẽ động giống như chợt nghĩ ra chuyện gì, cô lại bắt đầu kêu la: “Em còn còn muốn đọc sách. Đúng rồi, là quyển sánh đó.” Nói xong ánh mắt nhìn về tủ sách nhỏ phía bên trái, chỉ quyển sách mình mới mua, đặt ở một chỗ dễ nhìn thấy nhất trên tầng thứ hai.
Nhung Hâm Lỗi nhìn theo ánh mắt của cô, đi tới tủ sách nhỏ tìm được quyển tâm lý học cô mới mua, ngược lại tính tình dễ chịu đặt trước mặt cô.
Trần Cẩn cầm lấy quyển sách, hơi nheo mắt lại cẩn thận nhìn anh một cái, chờ anh xoay người đi lại hô: “Hâm Lỗi, làm phiền anh lấy giúp em cái bút, em phải đánh dấu.” Nói xong nhìn về phía Nhung Hâm Lỗi nhíu mày cười.
Được rồi! Anh nhận tội, đi tới đưa cho cô một cái bút.
Sau khi Trần Cẩn nhận lấy bút ký, cực kỳ nghiêm túc mở sách ra đọc vài tờ, cảm nhận được trước mắt xuất hiện một cảm giác áp bức vô hình khiến người ta sợ hãi, cô ngẩng đầu liếc nhìn, không ngờ Nhung Hâm Lỗi còn chưa đi, cô nhíu mày hỏi “Sao thế anh? Còn chưa đi tắm.” Cô thử hỏi một câu thăm dò, không biết tiếp theo Nhung Hâm Lỗi có nổi giận không.
“Còn có chuyện gì nữa không?” Đây là điềm báo Nhung Hâm Lỗi đang kiềm chế tức giận. Hiếm khi anh kiên nhẫn hỏi cô như vậy, mặc dù nhận ra anh đang cố gắng chịu đựng, nhưng không hiểu tại sao sau khi nhìn thấy anh như vậy nhất thời Trần Cẩn cảm thấy tâm trạng rất tốt, lập tức mấp máy môi, “Không có, anh đi tắm đi.” Nói xong còn cười sung sướng, dáng vẻ như thực hiện được gian kế, giống như hoàn toàn không biết tối tay chờ đợi cô sẽ biết thế nào là dữ dội.
Sau khi bị anh hành hạ tới sắp muộn giờ đi làm, cuối cùng Trần Cẩn cũng không dám coi thường anh. Tối qua trước khi cô mê man ngủ thiếp đi, Nhung Hâm Lỗi gần như bá đạo ôm cô vào trong ngực nói một câu khiến cô dựng tóc gáy: “Lần sau trước khi muốn giở trò khôn vặt đùa giỡn anh, trước tiên phải nhìn xem em có đủ thể lực không đã!”
Trong phòng làm việc, sau khi Nhung Hâm Lỗi thiết kế tốt bảng kế hoạch tuyển binh lính, mới chuẩn bị rời đi, tựa vào nghế trầm tư suy nghĩ một lúc, anh liền nhớ tới dáng vẻ khập khiễng của Trần Cẩn, nhất thời nhíu mày, bấm điện thoại gọi cho Đoạn Cao Thụy.
Đầu dây bên kia vừa được kết nối, ai ngờ Đoạn Cao Thụy đang ở hộp đêm, Nhung Hâm Lỗi không nói hai lơi lái xe đến chỗ Đoạn Cao Thụy. Sau khi vào phòng nhìn thấy sắc mặt Đoạn Cao Thụy khó chịu đang ngồi trên ghế salon hút thuốc, bên cạnh còn có mấy người đàn ông trung niên cùng mấy cô gái xinh đẹp đang uống rượu, ở bàn phía trước mặt còn có mấy người đang ngồi một chỗ đánh mạt chược.
Ngược lại ghế lô này bố trí không tệ, cả phòng nhìn rất trang nhã, phía trước bàn có vài bồn hoa, sàn gỗ màu đậm, anh thật sự không ngờ ở hộp đêm lại có một nơi như vậy.
Thấy Nhung Hâm Lỗi đột nhiên xông vào, tất cả mọi người đưa mắt nhìn nhau một lúc lâu, lúc này bên cạnh Đoạn Cao Thụy có người tiến lên trước cười hỏi: “Tiểu Đoạn, vị này là do cậu mời tới? Anh ta là?” Cùng lúc đó lại Nhung Hâm Lỗi, mi tâm mang theo vài phần ý cười.
Đoạn Cao Thụy dập tắt khói thuốc trong gạt tàn, lại liếc mắt nhìn Nhung Hâm Lỗi đang giận dữ nhìn mình, cực kỳ lễ phép trả lời: “Đúng vậy.”
“Anh ta là con trai chủa chú Nhung.” Một lần nữa, Đoạn Cao Thụy nghiêng đầu về phía người bên cạnh nhỏ giọng trả lời.
Không ngờ nụ cười của đối phương càng sâu hơn, ngược lại cảm giác nhiều thêm vài phần nịnh nọt: “Thì ra là con trai của sư trưởng Nhung.”
“Nếu đã là người quen, tới đây ngồi xuống cùng chơi một chút.” Nói xong nheo mắt nhìn về phía người đẹp quyến rũ động lòng người bên cạnh. Cô gái đột nhiên nhìn thấy một người đàn ông đàn ông đẹp trai như vậy, có thể nói Nhung Hâm Lỗi hoàn toàn khơi lên hứng thú của cô, đang muốn nhích người qua kéo Nhung Hâm Lỗi.
Không ngờ Nhung Hâm Lỗi căn bản không để ý đến lời của người kia, ánh mắt vẫn như cũ nhìn chằm chằm Đoạn Cao Thụy, lạnh nhạt đáp lại một câu: “Không cần, tôi không rảnh!” Sắc mặt càng thêm khó chịu, tỏa ra khí thế chớ lại gần, dọa người đàn ông trung niên kia không dám nói thêm gì nữa, nữ tiếp viên rót rượu bên cạnh tất nhiên cũng không dám làm loạn.
Lúc này Nhưng Hâm Lỗi nhíu mày từ trên cao nhìn xuống Đoạn Cao Thụy nói: “Mấy ngày nay cậu ở chỗ này sống qua ngày? Thật vất vả tu thân dưỡng tính một thời gian, bây giờ lại bắt đầu nổi loạn rồi hả?” Trước mặt nhiều người như vậy, anh cố tình không nể mặt cậu ta.
Nhung Hâm Lỗi cũng không nói mấy lời hay ý đẹp với thằng nhóc Đoạn Cao Thụy này, chỉ thấy Đoạn Cao Thụy nheo mắt nhìn về phía người bên cạnh cười ngại ngùng, Nhung Hâm Lỗi tiến lên mạnh mẽ túm cổ áo cậu ta.
“Đoạn Cao Thụy, cậu cút ra đây cho tôi, tôi có chuyện muốn nói với cậu!” Nhìn dáng vẻ chán chường của Đoạn Cao Thụy, anh khinh thường không muốn nói gì với cậu ta, vẫn lạnh mặt như cũ nhìn về phía cậu ta quát lên.
Nhung Hâm Lỗi không nói hai lời, kéo Đoạn Cao Thụy ra ngoài. Ra khỏi phòng Đoạn Cao Thụy mới đưa tay lên gạt tay Nhung Hâm Lỗi xuống, nhìn về phía anh tức giận hỏi: “Có chuyện gì không thể từ từ


Polly po-cket