XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vượt Khuôn

Vượt Khuôn

Tác giả: Tử Liễm

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341640

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1640 lượt.

ới anh ấy tôi chẳng có suy nghĩ gì, đời tôi nhất định ở cùng anh ấy.”
“Đừng nói trước chuyện gì cả, ban đầu lúc ba con mất, con mới được 8 tuổi, khi đó ta không đủ sức để gánh vác hết gánh nặng về kinh tế dồn lên vai ta. Con có nghĩ đến Hâm Lỗi và ba con chính là chung một con đường hay không?”
“Tôi hiểu, nên bà liền mang theo anh trai bỏ đi đúng không?” ánh mắt Trần Cẩn sâu xa nhìn người được gọi là mẹ mình trước mặt, từng chữ cô nói ra trong nháy mắt đã phá vỡ không khí trong phòng lúc này.
Thức ăn trước mặt Trần Cẩn không hề động đũa, trên bàn đầy sơn hào hải vị nhưng không biết vì sao chỉ cần ngồi với Chu Di trên cùng một bàn thì trong lòng cô dâng lên một cảm giác chua xót, cay đắng khó tả, chứ nói gì đến việc ăn uống.”
“Làm sao con biết chuyện này?” sắc mặt Chu Di hơi hoảng hốt, ánh mắt khiếp sợ nhìn cô, giọng nói có chút run run.
Trần Cẩn chỉ khẽ mỉm cười, trong ánh mắt có chút chán nản chớp mắt liền biến mất, cô hít sâu một hơi nói: “Chú tôi nói cho tôi biết, sao vậy, bà cảm thấy còn ai sẽ biết chuyện này mà nói cho tôi nghe nữa. Ông ấy vần luôn nói dối tôi, vì sợ tôi không thể tiếp nhận nổi chuyện bà đưa anh trai bỏ đi mà bỏ tôi lại, nhưng lần trước khi bà đến nhà thì ông ấy đã chịu nói cho tôi biết sự thật này.”
Sắc mặt của Chu Di trắng bệch nhìn Trần Cẩn, môi mím chặt không nói nên câu gì, thấy bà không nói câu gì Trần Cẩn lại nói thêm: “Thật ra thì tôi không sao cả, mỗi người đều đều vì quyền lợi của mình mà tính toán, nhưng tôi mong chuyện tình cảm của tôi bà không nên nhúng tay vào, bởi vì tôi rất yêu anh ấy. Tôi đã chuẩn bị xong mọi thứ, sẽ không giống như bà đâu, chỉ cần việc tôi đã quyết định thì vĩnh viễn sẽ không bao giờ thay đổi.”






Chưa đến giờ tập hợp nhưng tiếng kẽng đã vang lên, tất cả chiến sĩ ở đội súng bắn tỉa nghe được tiếng kẽng liền chuẩn bị trang bị vội vã đến sân huấn luyện rồi nhanh chóng tập hợp, mặt trời cũng gần tắt hẳn nên bầu trời đã nhá nhem tối, một chút lạnh lẽo quanh quẩn trên không trung, trong không khí lại tản ra mùi thơm của bùn đất, họ đứng yên nghe lệnh chuẩn bị xuất phát mà cảm xúc dâng trào, chí khí sục sôi.
Liên trưởng Trì Gia Hựu và chính trị viên Lục Văn Ngạn đứng ở sau lưng Nhung Hâm Lỗi, Nhung Hâm Lỗi đứng trước mặt các chiến sĩ ánh mắt lạnh lùng quét qua các chiến sĩ đang tập hợp một lượt rồi lớn tiếng nói: “Huấn luyện kế tiếp là huấn luyện dã ngoại sinh tồn, đây là một phương pháp huấn luyện bình thường trong quân đội, tôi tin tưởng ngoài lính trinh sát thì các đồng chí ở đây đều vượt qua đợt huấn luyện lần này, lần này chúng ta không có kế hoạch huấn luyện, toàn bộ mọi người đều phải phát huy tốt khả năng của mình tại chỗ, mong các đồng chí đừng làm tôi thất vọng, tôi chờ tin tốt từ các đồng chí! Còn về địa điểm huấn luyện và nhiệm vụ thực hiện sẽ được thông báo sau. Các đồng chí đừng sợ tôi huấn luyện chết vì tôi cũng sợ huấn luyện chết mọi người. Tất cả các đồng chí đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?”
“Chuẩn bị xong! Sắn sàng lên đường.” âm thanh trả lời của những tay súng bắn tỉa tương lai vang xa, rõ ràng, họ chờ đợi từng ngày từng ngày để đi đến đích.
Nhung Hâm Lỗi hướng về phía họ gật đầu rồi rời đi, Trì Gia Hựu liền xuống kiểm trang bị của bọn họ, xem bọn họ còn đưa theo những trang bị không cần thiết hay không.
Trực thăng đưa bọn họ đến dải đất hoang vu còn phía là rừng rậm âm u, nơi này điều kiện cực kỳ gian khổ, nguồn nước rất ít ỏi mà quy định của đợt huấn luyện này là không cho mang theo bất kỳ một loại lương thực nào chỉ được mang theo các vật phẩm cần thiết, bọn họ chỉ có thể lấy nguồn sống từ thiên nhiên mà ở đây có rất nhiều dã thú và rắn rết. Lựa chọn nơi này để huấn luyện với mục đích là để những người chiến sĩ này có khả năng thích ứng với hoàn cảnh với môi trường thiên nhiên. Nhung Hâm Lỗi và Trì Gia Hựu đứng cạnh màn hình điện tử thản nhiên nhìn trực thăng từ từ xuống thấp, các chiến sĩ lúc này đang bắt đầu tìm vị trí ẩn nấp nhưng vẫn không quên tìm kiếm kẻ địch.
Chỉ là lần này thời gian có chút dài, cô đè nén những lo lắng trong lòng, chờ anh gọi điện cho mình. Thời gian này, Trần Cẩn lại hay về nhà, về nhà giúp thím một ít việc vặt trong nhà. Lần này về lại ngoài ý muốn thấy chú cô Trần Hồng Phong ở nhà, thường ngày chừng này thì chú đều đến quân khu chơi cờ, uống rượu với bạn rồi. Hôm nay lại khác thường chỉ ở nhà loay hoay với mấy chậu hoa Lan.
Trần Cẩn ngồi trên ghế sofa chăm chú nhìn đồ trên tay Trần Hồng Phong, nheo mắt nhìn lại cẩn thận sau đó hé miệng cười, đầu thì gật gù. Cô không nhịn nổi liền cố ý trêu chọc: “Chú, chú nói xem sao chậu Lan nhìn tràn đầy sức sống như vậy, không phải nó rất khó trồng sao? Mà bây giờ nó vần tốt tươi như vậy? không phải là đồ giả chứ?”
Ánh măt Trần Hồng Phong hơi giận đem chậu Lan trên tay đặt xuống, đi đến trước mặt cô nghiêm nghị nói: “Cháu thỉnh thoảng mới gặp chú không nói câu nào dễ nghe được sao, lúc nào cũng làm chú bực mình là sao.”
“Cháu nhàn rồi không có chuyện gì làm nhưng chú