Tác giả: Tử Liễm
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341644
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1644 lượt.
nay anh rất đặc biệt, rất quyến rũ. Nhất là khi đeo kính này vào! Làm cho tôi tâm hồn điên đảo luôn.” Trần Cẩn nhìn Chu Thành nịnh bợ mấy câu.
Thấy cô ca tụng mình nên Chu Thành cũng không tiếp tục giáo huấn cô nữa , chỉ cười cười rồi nhún vai một cái.
Cô đang làm việc thì nghe điện thoại reo, nhìn số thì biết anh trai gọi nên liền nghe ngay: “Alo, Tiểu Cẩn.” âm thanh từ bên kia truyền đến.
“Anh, có việc gì thế.” Cô hơi bất ngờ hỏi anh trai, trong lòng có chút vui mừng.
“Không có gì đâu, chỉ là sau khi tan ca muốn tìm em thôi, chúng ta lâu rồi không trò chuyện rồi.” Nghe anh trai nói vậy cô liền đồng ý ngay.
Cô hoàn thành công việc của mình, cố gắng không làm cho Chu Thành bực mình,rồi hai người nhanh chóng làm xong phần việc chung. Sau khi tan ca, Trần Dự Lâm đã đứng trước cửa công ty cô, lần này anh không lái xe đến vì công ty anh cách công ty cô cũng không xa lắm.
Trần Dự Lâm vẫn nho nhã, anh tuấn như vậy, đứng tựa vào tường nhìn Trần Cẩn cười cười, nụ cười sâu vào tận đáy mắt. Hai anh em vừa đi dạo trên đường vừa nói chuyện, nói về chuyện của hai người khi còn bé.
Có lẽ do lâu rồi không gặp nhau nên Trần Cẩn hoạt bát hiếu động trước kia, bây giờ đứng trước mặt Trần Dự đã thu lại đi không ít, anh hỏi cô cuộc sống cô ở với chú như thế nào, bất luận anh hỏi câu gì thì cô đều trả lời hai chữ, rất tốt.
Hai anh em đi vào một quán sủi cảo, thấy Trần Cẩn nhìn thực đơn thì Trần Dự Lâm nói: “Nếm thử một chút đi, anh nhớ em khi còn nhỏ rất thích ăn sủi cảo mà.”
Hai người tìm vị trí gần của sổ rồi ngồi xuống, Trần Dự Lâm thay cô đi lấy sủi cảo, thấy cô ngồi ăn đối diện mình làm cho anh cảm thấy như thời gian quay trở lại quá khứ, khi cô còn bé, có thể tự mình ăn, thỉnh thoảng cô còn gắp sủi cảo trong chén của anh, còn hùng hồn giải thích rằng: “Em thấy anh không ăn, em giúp anh ăn đi một ít nếu không rất lãng phí, đến lúc đó ba lại mắng anh.”
Khi đó hai anh em bọn họ cũng ngồi như thế này, trong khoảnh khắc anh giống như đã được trở về lúc còn bé.
“Sao anh không ăn, em thấy mùi vị ở đây cũng không tệ lắm.” Cô vừa ăn vừa nhìn anh trai hỏi, trước kia sủi cảo đều do tự tay Chu Di làm, khi đó cả nhà bọn họ rất hòa thuận chỉ là không ngờ bây giờ lại trở nên như thế này.
“Anh nhìn em ăn lại nhớ đến lúc nhỏ em cũng có dáng vẻ như vậy, à, bây giờ em và Nhung Hâm Lỗi đang bên nhau sao?” Trần Dự Lâm nói đến đay ánh mắt liền ảm đạm đi, chuyện này là anh nghe mẹ nói, anh không nghĩ đến anh em của mình lúc trước lại yêu em gái anh, nghe được chuyện này anh liền cảm thấy việc đời thật khó đoán.
“Đúng vậy, ha ha......Anh không nghĩ tới đúng không, anh không biết là em rất vất vả mới có thể thu phục anh ấy đấy.” nói xong Trần Cẩn nhìn anh cười hắc hắc, rồi làm hình chiến thắng.
“Em xem em này, ăn nói như vậy đó hả, con gái phải rụt rè một chút chứ. Sao lúc bé anh không nhận ra em có tình cảm với Hâm Lỗi chứ?” nhìn biều tình của em gái Trần Dự Lâm có chút buồn cười.
Trần Cẩn uống một hớp trà, nhíu mày hỏi: “Rụt rè, anh có biết không nếu em gái anh là em đây mà rụt rè thì không thể giành được tình cảm của anh ấy đâu. Thật ra em cũng không biết em yêu anh ấy từ lúc nào nữa, năm đó anh ấy mặc quân trang đã làm cho em mê mẩn, hơn nữa thần hồn điên đảo rất nhiều năm rồi.” Trần Cẩn nói chuyện say sưa còn đem sủi cảo trong bát Trần Dự Lâm ăn hết, khi nói đến Nhung Hâm Lỗi trên mặt cô hạnh phúc không gì có thể diễn tả được.
Những điều này Trần Dự Lâm đều nhìn thấy và âm thầm ghi nhớ, thấy em gái như vậy làm anh cảm thấy khả năng thành công của dự định anh khả năng thành công rất thấp. Không thấy anh trai nói gì, Trần Cẩn hơi sững sỡ sau đó hỏi: “Anh, bây giờ anh làm ở đâu vậy, sao lại biết công ty em?”
“Anh muốn biết em làm ở đâu thì bảo người công ty tra chút là được thôi, công ty anh với em cách nhau không xa lắm, anh là tạm thời là Tổng giám đốc của tập đoàn Tầm Xa.” Ánh mắt Trần Dự Lâm chứa ý cười nhợt nhạt, hình như đoán được cô sẽ hỏi anh câu này.
Trần Cẩn nghĩ một lúc rồi nói: “Em nhớ khi còn bé, anh ước mơ sau này giống như ba vậy, cũng muốn làm quân nhân mà. Không ngờ bây giờ lại là Tổng giám đốc của công ty nước ngoài, ngẫm lại thì như bây giờ cũng không tệ. Xem ra cuộc đời cũng có nhiều lựa chọn.” Nói xong cô đặt đũa xuống nhìn anh.
Nhắc đến chuyện này ánh mắt Trần Dự Lâm ảm đạm lại, cười khổ, có thể giống như ba và chú, làm một người quân nhân là ước mơ lúc còn bé của anh, sau này anh nói với mẹ suy nghĩ của mình lại bị mẹ mắng cho một trận, nguyên nhân đơn giản vì không muốn anh đi vào vết xe đổ của ba mình nữa.
Ăn xong sủi cảo, hai anh em đi về, trên đường về Trần Dự Lâm dò xét hỏi Trần Cẩn: “Em đã bao giờ nghĩ rời khỏi đây chưa?” Anh hy vọng em gái có thể cùng anh về thành phố C để anh có thể bồi thường cho cô.
Trần Cẩn không hề nghĩ mà trả lời ngay: “Không có, những người em quan tâm đều ở đây, em sao có thể rời khỏi đây được, hơn nữa bây giờ anh cũng đang ở đây sao?”
Trần Dự Lâm nghe xong thì chỉ cười nhàn nhạt trong chốc lát rồi thu lại ngay.
Nhung Hâm