Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vượt Khuôn

Vượt Khuôn

Tác giả: Tử Liễm

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341637

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1637 lượt.

hòng, cô hướng người đàn ông đeo kính trong phòng mỉm cười thân thiện, người đó liền gật đầu chào lại. Trần Dự Lâm đưa tay giới thiệu: “Tiểu Cẩn làm quen một tý nha, đây là bạn của anh – Triệu Thịnh”.
“Chào anh.” Cô hướng người đàn ông kia mỉm cười gật đầu chào, đối phương liền chào lại: “Chào em”, cô khép cửa phòng lại rồi tùy tiện tìm một chỗ kéo ghế ra ngồi xuống.
Hôm nay, Đoạn Cao Thụy cùng mấy quan chức trùng hợp có buổi tiệc ở đây, thấy Trần Cẩn đang ngồi nói chuyện cùng hai người đàn ông lạ hoắc, hăn nghiêng người nhìn cho cẩn thận thì bị gọi vào phòng, chỉ nghe loáng thoáng được mấy câu chào hỏi.
Hắn có chút nghi ngờ, nghĩ thế nào cũng có chút không bình thường nên mượn cớ vào phòng vệ sinh gọi điện thoại cho Nhung Hâm Lỗi.
Nhung Hâm Lỗi nhận được điện thoại, lập tức lái xe đến địa chỉ Đoạn Cao Thụy cho, anh đã từng đến nơi này, chẳng qua khi đó anh đến cùng với ba mình, anh thật không biết Trần Dự Lâm nghĩ thế nào mà đưa Trần Cẩn đến đó, thường chỉ có thương nhân với quan chức lớn mới đến mà hắn lại đưa em gái mình đến nơi đó gặp đàn ông.
Nhung Hâm Lỗi tìm được phòng liền đẩy cửa bước vào, cả ba người trên bàn ánh mắt lúc này đều đặt trên người anh. Trần Cẩn cũng không ngờ khi thấy anh đứng ở cửa phòng, ngạc nhiên liếc mắt nhìn Trần Dự Lâm như muốn hỏi chuyện này là sao, cũng không hiểu nổi tình cảnh bây giờ là thế nào nữa.
Nhung Hâm Lỗi ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn Trần Dự Lâm với Trần Thịnh rồi đưa mắt nhìn chằm chằm Trần Cẩn, đưa tay kéo cô dậy: “Đi theo anh.” Rồi kéo cô ra khỏi ghế.
“Chờ một chút.” Trần Dự Lâm mỉm cười nói nhưng Nhung Hâm Lỗi làm như không nghe thấy kéo Trần Cẩn đi, hai tay nắm chặt nổi cả gân xanh, nhưng lại bị Trần Cẩn kéo dừng lại.
Trần Dự Lâm vẫn ngồi bên cạnh mỉm cười, không hề sợ hãi, lạnh nhạt nhìn Nhung Hâm Lỗi, giọng điệu vẫn ôn hòa nói: “Hâm Lỗi, cậu đến rồi thì cùng nhau ngồi xuống đi, tôi với Tiểu Cẩn cùng nhau ăn cơm, đây là bạn của tôi, tôi giới thiệu cho Tiểu Cẩn làm quen một chút, không sao chứ?” Trần Dự Lâm chậm rãi nói, gật đầu với Nhung Hâm Lỗi rồi giới thiệu người với anh, không để ý đến tình cảnh lúc này, người ngoài sáng suốt đều nhìn ra là hắn cố ý khiêu khích Nhung Hâm Lỗi.
“Cái này thì không cần đâu.” Nhung Hâm Lỗi lập tức trả lời, anh hiểu được giọng nói của Trần Dự Lâm cố ý muốn chọc giận anh, “Cô ấy chỉ cần biết tôi là đủ rồi, đúng rồi báo cáo kết hôn của tôi được phê chuẩn rồi, đang chuẩn bị ngày đính hôn, khi đó cậu là anh trai của cô ấy phải đến chúc mừng cho chúng tôi nếu không Tiểu Cẩn sẽ rất buồn.” Nói xong anh lịch sự gật đầu chào rồi kéo Trần Cẩn ra ngoài.
Anh vẫn nắm tay Trần Cẩn thật chặt, kéo cô ra ngoài, trên mặt anh bây giờ hiện rõ là anh đang rất rất tức giận, ra khỏi phòng liền thả tay cô ra, bước nhanh đi phía trước không hề để ý đến cô đang đi phía sau.
Cô cảm thấy anh đang rất tức giận nên vừa đi vừa chạy theo sau, cố gắng đi bên cạnh cầm lấy tay anh, nhưng anh không hề để ý, thấy anh vẫn đang còn tức giận, cô không nhụt chí cầm chặt tay anh không buông, cả người dán chặt lên người anh như ăn vạ, “Trần Cẩn, em buông tay ra.” Anh lạnh lùng gọi cả tên cô ra.
Khi anh gọi cô là Trần Cẩn, giọng nói lạnh lùng không thể lạnh lùng hơn cô mới biết anh thật sự rất tức giận, nhưng anh có ý lạnh nhạt thì cô giận dỗi nắm chặt tay anh không buông, “Em không thả, anh lúc nãy nói muốn kết hôn với em đấy, muốn đuổi em đi, không có chuyện đó đâu.” Nhung Hâm Lỗi cúi đầu nhìn nha đầu đang kè kè bên người mình liền mềm lòng không nói gì thêm.
“Lên xe.” Từ lúc ra khỏi nhà hàng thì đây là câu thứ hai anh nói với cô, chân mày theo thói quen nhíu lại, sắc mặt khó coi nhìn Trần Cẩn quát.
Thấy vẻ mặt anh vẫn đang lạnh như tiền, cô cúi đầu ấm ức nói: “Hâm Lỗi, anh đã hứa sau này sẽ không quát em nữa mà.” Giọng nói vẻ như muốn khóc.
Nghe cô nói vậy sắc mặt anh mới dịu xuống, chờ cô thắt dây an toàn, đóng cửa xe lại nhanh chóng khởi động xe, nhưng anh lái xe đi rất nhanh làm cho Trần Cẩn hoảng sợ, cô há hốc miệng nhìn anh lái xe mà không hề để ý phía trước cứ liều mạng phóng đi, khi lái ngang một chiếc xe tải thì hai xe áp sát gần nhau, anh liền nhanh tay lái sang một bên, Trần Cẩn ngồi trên xe theo quán tính bị nghiêng người, cô bị dọa sợ mất hồn mất vía, hoa mắt chóng mặt, không nhịn được hét lớn: “Nhung Hâm Lỗi, anh điên rồi sao, bị phạt là chuyện nhỏ nhưng anh không muốn sống nữa hả?”
Cô nói xong anh liền dừng xe lại, cô liền bị đập đầu về phía trước, anh lạnh lùng nhìn cô nói: “Trần Dự Lâm cũng rất thủ đoạn, rất biết cách chọc giận anh, em chờ mà xem, anh sẽ có cách làm cho hắn cút khỏi nơi này.”
“Hâm Lỗi, anh đừng như vậy, chuyện như vậy do em quyết định.” Cô gấp gáp giải thích cho anh.
“Em với hắn gặp nhau nói chuyện gì? Có phải hắn muốn em về thành phố C với hắn không? Muốn khảo nghiệm tính kiên nhẫn của anh sao?” anh nghiêng đầu âm trầm hỏi cô.
“Anh ấy muốn dẫn em rời khỏi đây nhưng em không đồng ý. Hâm Lỗi anh tỉnh táo chút đi.”
Anh nhìn cô chằm chằm với ánh mắt tóe lửa: “Còn muốn anh tỉnh táo,


XtGem Forum catalog