Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341656
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1656 lượt.
con, hắn lại chính thức theo đuổi cô, lúc đó, anh trai hắn nhất định đã hoàn toàn quên cô, có lẽ không còn nhớ ra cô là ai.
Làm như vậy, chắc không tính là có lỗi với anh trai mình.
Nhưng mà nếu cô không không chế được bản thân, quyến rũ hắn thì làm sao bây giờ? Tự chủ của hắn tuy là rất tốt, nhưng... Một chuỗi hình ảnh lại hiện lên trong đầu hắn, hắn ôm cô đứng dưới vòi hoa sen, hai chân mảnh khảnh quấn lấy thắt lưng hắn, mật thiết ôm chặt lấy nhau, ngực cô mềm mại dán vào hắn...
Cô nghiêm túc cúi đầu, hai tay vuốt ve mặt hắn, trán đặt lên trán hắn, chóp mũi hai người chạm nhau, cô nói không tiếng động: Em yêu anh...
Hắn bị cô làm cho nhiệt huyết sôi trào, hận không thể đem cô nghiền nát mà nuốt vào bụng. Nhưng khi hắn kích tình, cô lại chớp mắt cầu xin hắn tha cho.
Trác Siêu Việt thở dài, xem ra hắn phải để cô rèn luyện cơ thể một chút, như vậy khi hắn vừa hứng trí, cô mới không cần cầu xin... Ừm, sau này hẳn là hắn sẽ kêu cô dậy đi chạy cùng.
Thấy Trác Siêu Việt trầm lặng nhìn bản kế hoạch hai mươi phút, quản lý Vương không bình tĩnh, âm thầm nháy mắt với phó quản lý, ý bao anh ta "hy sinh". Phó quản lý cầm chiếc ly uống ngụm nước cuối cùng, mở miệng, "Bản kế hoạch có vẻ cần xúc tiến nhanh... Ừm, tôi..."
Anh ta ho khan vài cái, "Không bằng, ngày mai tôi tranh thủ đi Nga, sang đó phối hợp..."
"Ừm..." Vị giám đốc đang tận hưởng cuộc sống "tính phúc" căn phản không nghe phó quản lý nói gì, thuận miệng: "À, được!"
Cứ như vậy, phó quản lý bị sung quân đi Nga.
Trác Siêu Việt đứng kên, quăng bản kế hoạch đến chỗ quản lý, "Tôi mặc kệ các anh dùng phương án gì, tôi muốn có lô hợp kim này, cho dù là buôn lậu cũng phải lấy cho bằng được."
Quản lý Vương gật đầu, "Vâng, tôi hiểu."
"Tan họp đi." Trác Siêu Việt quay người nói với thư ký, "Tiểu Tần, hủy vé máy bay đi thành phố B tuần sau cho tôi, còn nữa, hai mươi ngày tới tôi sẽ không đi đâu cả."
Thư ký của hắn vốn định nhắc nhở, kế hoạch tuần sau của hắn là đi thành phố A tiếp khách, nhưng vì biết cá tính của hắn nói một không nói hai, đành nín nhịn, "Vâng, tôi đã biết!"
Họp xong, Trác Siêu Việt hoàn tất công việc lặt vặt cũng đã là năm giờ chiều, hắn lái xe về nhà, việc đầu tiên là lên lầu xem tâm trạng Mộc Mộc đã tốt hơn chưa.
Vừa đến cửa phòng ngủ của cô, đã thấy tờ giấy ghi chép, trên trang giấy màu vàng nhạt in hoa văn chìm viết dòng chữ, "Tối nay ban nhạc có hai ca diễn, buổi sáng ngày mai em về."
Không có xưng hô, không có ký tên, chỉ có hoa văn thiếp vàng gợi nhớ đến quán bar Lạc Nhật.
Hắn nhớ rõ, đây là tờ giấy ghi chép mà họ dùng để nói chuyện lần đầu năm đó, cô còn giữ, cả chiếc khăn tay kia, cho đến tạn bây giờ.
Ngực nóng lên, Trác Siêu Việt lấy ra di động, bấm số gọi cho thư ký: "Tìm mua cho tôi một căn nhà gần học viện âm nhạc... Giá cả không cần quan tâm, cách âm tốt, gần học viện, thời gian đi bộ không vượt quá năm phút, tốt nhất là đối diện ngay gần đó."
"Vâng, tôi hiểu."
Vừa cúp máy, điện thoại của hắn lại kêu lên, hắn nghe máy.
"Việt, em rất nhớ anh, anh có nhớ em hay không?" Giọng nói của người phụ nữ trong điện thoại vang đến làm da đầu hắn run lên.
"Xin lỗi, tôi không nhớ ra cô là ai."
"Hả?" Người phụ nữ nhẹ nhàng cười trong mớ âm thanh hỗn độn, "Vậy anh có nhớ lô hàng ở Nga không?"
"À, có chút ấn tượng."
"Vậy hẳn là anh rảnh đi với em ăn bữa cơm chiều?"
Trác Siêu Việt cầm điện thoại đẩy cánh cửa trước mặt, ngồi ở bên giường, ý cười cực kỳ ám muội. "Tôi rất muốn cùng cô ăn cơm chiều, nhưng mà cô gái trên giường cùng tôi bây giờ hình như không cho tôi đi..."
Trong điện thoại trầm tĩnh một chút, "Không sao, em có thể chờ anh!"
"Nhưng chắc là rất lâu..."
"Được rồi, em chờ anh ăn bữa khuya. Xong việc gọi cho em!"
Cúp máy.
Hắn tùy tay ném di động, nằm ở trên giường. Trên gối còn phàng phất mùi hương của cô, quẩn quanh ở bên chóp mũi.
Trác Siêu Việt nghiêng người nằm, sờ tấm chăn mềm mại, từ gối nhặt lên mấy sợi tóc dài, vòng qua ngón tay...
Người phụ nữ trên giường này, rất nhanh sẽ là của hắn!
Lời tác giả:
Đúng, rất nhanh, Việt Việt, ngươi chờ xem...
Ca diễn đầu chấm dứt, Cốc Vũ nhận được tin báo ca diễn thứ hai hủy bỏ.
Đúng lúc đó, bạn gái Cốc Vũ, Tiểu Hi đến tham gia, Hạ Tới đề nghị mọi người cùng đi ăn bữa khuya. Mọi người nhiệt liệt hưởng ứng, nhưng lại lập tức vì vấn đề ai mời mà tranh chấp mãi không xong.
Mộc Mộc nhìn đồng hồ, mới hơn mười giờ, vốn rất muốn về Cách Thế Quan Lan, nhưng thấy tâm trạng Bạch Lộ rõ ràng không tốt, còn cố gắng làm bộ vui vẻ, Mộc Mộc chua xót, không đành lòng để cô ấy một mình nhìn Cốc Vũ và Tiểu Hi ngọt ngào, vì vậy, đi theo mọi người.
Mới lập thu, lá cây lác đác, gió lạnh phất phơ, mọi người ngồi quán ven đường ăn món lẩu kinh tế, vung tay uống rượu, trêu chọc lẫn nhau, tiếng cười vang vọng trong đêm khuya tịch mịch.
Mộc Mộc lại không hứng thú nổi, cầm chén rượu, một lúc lại nhìn đồng hồ, sau đó lại nhìn Cốc Vũ điềm tĩnh bên cạnh Ti