Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341744
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1744 lượt.
ãi mãi có khả năng khiến tim cô loạn nhịp. Dường như mỗi ngày đều là một ngày mới, chỉ duy nhất một thứ không đổi, chính là trái tim chân thành của anh.
Yêu một anh chàng xấu bụng, cần một trái tim vô cùng mạnh mẽ, cô nguyện vì anh mà mạnh mẽ hơn.
Đùa nghịch
Do hiệu ứng quảng cáo mà rất nhiều người trong công ty biết được tin vui của hai người. Họ hỏi khi nào tổ chức hôn lễ. Rất nhiều đơn vị kinh doanh của Lương Thịnh nghe Vi Đào sắp kết hôn cũng đòi đến chúc mừng. Vi Đào nói không muốn làm phiền mọi người, nhưng nhiệt tình của họ vẫn không giảm. Cuối cùng anh đành phải liên hệ với khách sạn đặt thêm phòng bao.
Chuyện thủ tục làm chủ Lương Thịnh của Vi Đào đã đến giai đoạn cuối, Mã Sở Vân bàn giao công việc cực kỳ suôn sẻ. Ông ta rất vui, nói trước khi đi phải chúc mừng Vi Đào kết hôn. Một tuần trước đám cưới, công văn nhậm chức của Vi Đào chính thức phát xuống, anh lên chức tổng giám đốc Lương Thịnh.
Do những rối loạn gần đây của phòng Nghiệp vụ khiến cho việc kinh doanh sa sút, Vi Đào vừa nhậm chức đã lên tinh thần cho mọi người, hứa hẹn hoàn thành nhiệm vụ tháng Mười thì công ty sẽ tổ chức đi du lịch Hải Nam. Quả nhiên vừa tuyên bố xong, mọi người như được tiêm thuốc kích thích, tinh thần hừng hực, tự tin vạn lần.
Cố Tịch bắt đầu nghỉ phép để lo chuyện kết hôn. Nhà mới đã có thể vào ở, đồ dùng gia đình đặt mua cũng được chuyển đến. Cố Tịch thấy Vi Đào bận rộn nên cũng không làm phiền anh, tự mình bố trí nhà mới theo phương án đã bàn trước. Vi Đào thấy cô lo lắng như vậy rất thương xót, Cố Tịch lại cười an ủi anh, phải có cơ hội cho cô phát huy chứ. Cô không thể giúp anh chia sẻ gánh nặng nhiều hơn, chỉ mong anh toàn tâm toàn ý yên tâm làm việc.
Vi Đào biết cô sửng sốt, “Anh ta làm việc vững, có thể một mình đảm đương, anh đã thử anh ta lâu rồi”. Tuy làm việc dưới quyền Mã Sở Vân nhưng anh cũng chú ý đào tạo người của mình, Trương Kiến Dũng là người đáng để tín nhiệm.
Khi Vi Đào yêu cầu Trương Kiến Dũng thay anh trong lúc nghỉ phép, Trương Kiến Dũng cũng rất bàng hoàng, hoàn toàn không ngờ Vi Đào lại tín nhiệm mình như vậy. Luận về hồ sơ lý lịch, Lương Thịnh còn nhiều người lớn tuổi, kinh nghiệm hơn anh ta, Vi Đào chỉ nói một câu, “Tôi cần người trung thành, biết làm việc”. Đối với người mới, ngoài việc xem xét năng lực ra, phần nhiều còn phải có cảm giác tín nhiệm. Trương Kiến Dũng vội cảm kích nói nhất định sẽ không để anh thất vọng.
Vi Đào cùng Trương Kiến Dũng hoạch định chiến lược kinh doanh tháng sau, hơn nữa anh còn cố ý để lại cho anh ta vài vấn đề khó nhằn. Tổng bộ công ty đối thủ gần đây khá mạnh tay, không ngừng giành giật những thị trường khả năng tiêu thụ lớn của Lương Thịnh. Anh giao cho Trương Kiến Dũng một nhiệm vụ, yêu cầu không để mất bất kỳ đơn vị kinh doanh nào trong đó! Nếu không có khả năng giải quyết vấn đề thì Trương Kiến Dũng vẫn cần được rèn luyện.
Cố Tịch nghe Vi Đào lên kế hoạch từng bước thì rất khâm phục, người như anh lúc nào cũng có khả năng nắm bắt mọi thứ.
Vi Đào gập laptop lại, đứng lên chuẩn bị về. Tuy Cố Tịch đã ở đây nhưng anh sợ mấy ngày cuối cùng không kiềm chế nổi, nên kiên trì mỗi tối về nhà Gia Tuấn ngủ.
Cố Tịch thấy anh mệt mỏi thì kéo tay, “Muộn thế này rồi về sẽ làm phiền Gia Tuấn đó”.
Vi Đào khựng lại, nắm chặt tay cô, từ từ quay người lại, “Em đang giữ anh à?”.
Cố Tịch e thẹn nhìn đi chỗ khác, “Anh có thể ngủ ở phòng dành cho khách, em dọn xong rồi”.
Vi Đào bước tới áp sát cô, nâng mấy lọn tóc xõa trước ngực cô lên, cố ý nói trầm trầm, thong thả, “Nghe nói giường nhà chúng ta rất thoải mái…”. Mỗi lần cô đều mở đầu rồi kết thúc, không biết anh rất khổ cực sao? Nhưng thường thì người xấu hổ cuối cùng đều là cô. Cố Tịch thấy ngực thắt lại, mặt càng đỏ, “Phải… rất… thoải mái”. Vi Đào nhìn gò má đỏ ửng của cô, ngẩn người, cô lại…
Anh rất tự nhiên choàng tay qua eo cô, “Tịch Tịch, đừng khiêu khích anh”. Biết rõ cô chính là ngọn lửa, chỉ cần châm mồi một chút… Anh đã nhịn cả mấy tháng, đừng để anh phá vỡ ở cửa ải cuối cùng.
Cố Tịch đặt tay phải lên vai anh, dịu dàng trượt từ cổ xuống ngực anh,, “Giường dành cho khách cũng rất thoải mái”. Nói xong nhân lúc anh còn ngớ người, cô cười khẽ rồi đẩy anh ra, uyển chuyển rời khỏi thư phòng.
Vi Đào nhìn cửa, cảm thấy hụt hẫng, thầm mắng trong lòng, tiểu yêu tinh!
Anh tranh đấu mất mấy giây rồi đi nhanh ra phòng dành cho khách.
Cố Tịch đang từ trong phòng bước lại, chặn anh ở cửa, ánh mắt như cười, “Không về nữa à?”
Vi Đào liếc nhìn cái giường rộng trong phòng, tỏ vẻ nghiêm túc ho một tiếng, “Nếu đã thoải mái như thế thì anh nên thử”, vừa nói vừa đi vào trong. Cố Tịch lại ngăn anh, hai tay chìa ra, nhún vai, vẻ rất bất lực, “Em quên mất, ga giường hôm nay mới bị thấm ướt, chưa khô”. Vi Đào nhìn vẻ mặt cố nhịn cười của cô, lại thầm rủa trong lòng, chọc anh vui lắm chắc?
Anh nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh, liếc nhìn trên giường chỉ đặt mỗi cái gối, gật gù vẻ rất thấu hiểu, “Vậy thì thôi