Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341742

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1742 lượt.

chứ.
“Nhớ thì đi tìm cô ấy, cô ấy còn vì anh mà bay đến S được, một người đàn ông như anh tại sao không thể chủ động chứ?” Cố Tịch có phần oán trách sự do dự của anh, cảm thấy không đáng cho Phi Phi.

“Anh chỉ có phần chưa xác định, vì cảm giác với cô ấy không giống với em…”, Tiết Khải khựng lại, như ý thức được mình vừa nói sai. Anh cười ngượng, cầm ly cà phê lên uống. Anh không nên nói như vậy, nhưng lời trong lòng giữ đã lâu, rồi cũng phải trút ra. Bây giờ người có thể trò chuyện chỉ còn lại Cố Tịch.
Cố Tịch không quan tâm lắm, cười bảo, “Anh đối với em thực ra cũng không có nhiều cảm xúc, vì chúng ta căn bản còn chưa bắt đầu. Có thể có chút cảm giác yêu thích, nhưng cũng chỉ nhẹ nhàng thoáng qua, không sâu sắc lắm”. Họ rất ít khi tiếp xúc, nhiều nhất cũng chỉ là cảm thấy nhau thu hút, anh hẳn có thể nhanh chóng thoát ra. Chỉ là, anh cứ không thừa nhận mà thôi.
“Còn anh vì điều đó mà từ chối Phương Phi, em thấy không nên. Cô ấy thật sự thích anh, lẽ nào anh không cảm nhận được?” Nếu anh thử tìm hiểu thì đã có thể thấy được tấm lòng của Phương Phi. Cô và Vi Đào sắp kết hôn rồi, chẳng lẽ anh còn muốn viện cớ này để từ chối Phi Phi sao? Mau tỉnh lại đi, phụ nữ tốt không có nhiều đâu.
Tiết Khải nhìn Cố Tịch nghiêm túc phân tích thì cười thầm, cô hiếm khi nói đạo lý như vậy, nhưng thỉnh thoảng nói ra lại rất đâu vào đấy. Trong đầu bỗng hiện ra buổi chiều ấy, cô ngồi trước mặt anh thao thao bất tuyệt kể chuyện ma, lúc đó cô rất đáng yêu.
Tiết Khải sực tỉnh, bỗng chuyển đề tài, “Vi Đào vẫn chưa được nghỉ à?”. Vi Đào nên ở cạnh cô, tại sao cô chỉ có một mình?
Cố Tịch hóm hỉnh, “Anh ấy muốn làm một chú rể thoải mái nhất, lúc đó chỉ cần mặc lễ phục xuất hiện ở tiệc cưới là được”.
Tiết Khải cũng cười, Vi Đào thật hạnh phúc, cho dù anh ta làm gì, Cố Tịch cũng thông cảm.
Cố Tịch nhìn ra thâm ý trong nụ cười đó, vội giải thích cho Vi Đào, “Thực ra anh ấy đang cố gắng kiếm tiền, anh biết đó, bây giờ đồ đạc đắt lắm”.
Tiết Khải không nhịn được, cười to, “Có em tiết kiệm giúp là được rồi”. Cố Tịch mang ma lực như vậy, có thể khiến người xung quanh trở nên nhẹ nhõm thoải mái, anh thích sự nhẹ nhõm đó.
Hai người ngồi trong quán cà phê trò chuyện một lúc nữa rồi mới ra về.
Ở đầu đường, họ chia tay.
Tiết Khải nhìn Cố Tịch, mỉm cười, “Nhất định phải hạnh phúc hơn anh nhé”.
Cố Tịch gật mạnh đầu, “Anh cũng phải hạnh phúc”. Hy vọng, hạnh phúc của anh cũng chính là hạnh phúc của Phi Phi.
Tiết Khải nhìn cô thật sâu lần cuối rồi xoay lưng trước, sải bước bỏ đi.
Cố Tịch nhìn theo bóng anh dần xa, cảm khái trong lòng, thực ra anh cũng là một người đàn ông tốt, chỉ có điều không hợp với cô.
Buổi tối, cô kể Vi Đào nghe chuyện gặp mặt chiều nay, Vi Đào tỏ ra bình thường. Chỉ khi nghe cô nhắc rằng Tiết Khải chắc cũng có cảm tình với Phương Phi, anh mới nói, “Với tính cách đó của anh ta thì Phương Phi cũng chịu đủ”.
Cố Tịch nhăn mày, tuy cô biết Vi Đào có khúc mắc với Tiết Khải nhưng chuyện liên quan tới Phương Phi, cô không thể không quan tâm, “Nói không chừng sau này bị Phương Phi thay đổi, anh ấy sẽ khác bây giờ thì sao?”.
Vi Đào hừ khẽ, “Vậy chúc Phương Phi may mắn”, sau đó tiếp tục làm việc.
Cố Tịch làm mặt quỷ sau lưng anh, cứ nhắc đến Tiết Khải là anh không vui, đồ nhỏ mọn.
Cô nên nói chuyện với Phương Phi thì hơn.
Vi Đào thấy cô ra khỏi thư phòng thì nhướng môi, mấy ngày nữa là cưới rồi, cô vẫn còn rảnh rỗi lo cho người khác? Xem ra anh lại phải cố gắng, để khiến cô chuyên tâm hơn mới được.






Hôn lễ
Mỗi một cô gái đều mơ tưởng về ngày hạnh phúc nhất, mặc áo cưới trắng muốt, ngây thơ, nắm tay người mình yêu đón nhận mọi lời chúc phúc từ người thân và bạn bè.
Ngày đó của Cố Tịch cuối cùng đã đến.
Do nhà Cố Tịch không ở W nên nghi thức đón dâu được chuyển sang cử hành tại khách sạn. Đêm trước lễ cưới, Cố Tịch đã vào ở trong khách sạn, bố mẹ cô ở phòng kế bên, còn một phòng nữa là chuẩn bị cho Phương Phi.
Tối đó mẹ cô trò chuyện rất lâu với cô, quyến luyến không nguôi vì con gái cuối cùng đã đi lấy chồng. Mẹ lại dặn những chuyện cần chú ý, đừng ngang bướng làm nũng quá. Cố Tịch ôm mẹ, gật đầu đồng ý, cô sẽ làm một người vợ tốt, yêu thương chồng, chăm sóc gia đình.
Phương Phi nói bên dưới đã có xe cưới của họ, Vi Đào và các anh em rước dâu đều đứng đợi bên dưới.
Bố mẹ Cố Tịch cũng đến gõ cửa, “Tịch Tịch chuẩn bị xong chưa?”. Cố Tịch căng thẳng gật đầu, cô không biết nên làm gì nữa, tự dưng thấy căng thẳng quá.
Phương Phi nhận ra sự căng thẳng của cô nên vội bước tới, nắm tay cô an ủi, “Đừng hồi hộp, cậu chỉ cần ngoan ngoãn đứng đây là được”.
Sau đó Phương Phi bảo bố mẹ Cố Tịch ngồi xuống sô pha, rồi dặn những phù dâu khác khóa cửa, lát nữa nghe mệnh lệnh của cô mới được mở.
Cuối cùng khi Cố Tịch nghe thấy tiếng bước chân như sấm dội bên ngoài, tim bắt đầu đập thình thịch. Cô đan hay tay vào nhau, cố gắng hít thở sâu.
“Cốc cốc cốc”, tiếng gõ cửa như gõ vào tim nhữn


XtGem Forum catalog