Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341801
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1801 lượt.
Về phương diện này thì mợ tôi rất có tài năng.
Tôi đá mấy viên đá cuội hai bên đường, đi loanh quanh với chiếc ba lô màu hồng phấn trên lưng trong khu nhà ở cao cấp giống như một chú chó lạc bước lên thiên đường, không biết đi đâu về đâu. Lúc này, tôi chợt nhớ tới câu nói: “tổ vàng tổ bạc cũng không bằng cái tổ chó của mình”. Tôi thấy nhớ cái “tổ chó” của mình, dù không lộng lẫy xa hoa nhưng dù sao nó vẫn hoàn toàn thuộc về mình.
Cuối cùng tôi bị thu hút bởi tiếng cười vui vẻ phát ra từ chiếc xích đu màu trắng cách đó không xa. Một cô bé khoảng năm sáu tuổi mặc chiếc quần yếm xinh xắn, đang đu lên đu xuống với chiếc xích đu giống như một chú chim nhỏ đang bay lượn. Ông bố trẻ đứng đằng sau vừa cười vừa đẩy cho bé, còn người mẹ thì đứng bên cạnh đỡ lấy bảo bối nhỏ bé của mình giống như chim đại bàng bảo vệ chim non. Cả nhà ba người đều tươi cười rạng rỡ, là hình ảnh tuyệt đẹp dưới bầu trời xanh mây trắng.
Tôi cưỡi ngựa gỗ bên cạnh, hai tay chống cằm nhìn gia đình nhỏ hạnh phúc đó, làm một người lớn 24 tuổi ngưỡng mộ một cô bé 5 tuổi.
Lúc này không có ai bên cạnh, tôi cảm thấy cô đơn vô cùng.
Khi nhỏ tôi cũng ngồi ngựa gỗ, cũng chơi xích đu, cũng cười “ha ha” ngốc nghếch, nhưng sau lưng luôn thiếu một đôi tay mạnh mẽ đẩy tôi lên không trung. Từ nhỏ tới lớn, tôi chỉ có thể gọi ba với tấm ảnh, tôi chưa bao giờ biết ba có ý nghĩa gì với tôi. Hiểu biết của tôi về tình yêu của người cha rất mơ hồ.
Tôi đem chuyện này hỏi Phi Ca, Phi Ca nghĩ đi nghĩ lại rồi nói: “Ba mình ấy hả, là thần hộ mệnh của mình. Lúc mẹ mình đá mình một cái thì ba nhất định là người đầu tiên ngăn cản, nếu có mắc lỗi gì thì cũng chỉ mắng hai câu rồi thôi, tốt xấu gì mình cũng do ông sinh ra mà, không bao dung mình thì bao dung ai? Ba đại loại là như thế đó.”
Khi nói những lời này, khuôn mặt Phi Ca bất giác lấp lánh niềm hạnh phúc nho nhỏ. Tôi nghĩ rằng những đứa trẻ có tình yêu thương của cả ba lẫn mẹ đều hiện lên vẻ mặt như vậy. Khi đó, Phó Thần vẫn là bạn trai tôi, nụ cười ấm áp lương thiện, có sức mạnh chiếu sáng trái tim người khác. Lần đầu tiên gặp anh ta, cả người tôi choáng váng vì phát hiện ra người bác sĩ trẻ đang đứng cách mấy bước kia có nụ cười giống ba tôi. Tôi đã nhìn nụ cười trong bức ảnh đó hơn hai mươi năm, bỗng nhiên bắt gặp nụ cười giống như vậy ở đời thực. Ấn tượng trong giây phút ấy đối với tôi đúng là rất mãnh liệt.
Tôi yêu người đàn ông đó bắt đầu từ nụ cười thân thiện ấy.
Bởi vì yêu nụ cười ấy nên tôi đã yêu Phó Thần và chinh phục được anh ta. Lần đầu tiên cầm tay nhau, tôi thậm chí nghĩ rằng người đàn ông này là người mà ba dẫn đến cho tôi.
Xem ra tôi đã sai.
Sau khi thất tình, tôi không ăn không ngủ mấy đêm, còn vừa nghe nhạc vừa khóc. Phi Ca tốt bụng đã cùng tôi đi qua những ngày tháng đen tối đó. Tình cảm ấy quả thật đã làm tôi hoàn toàn trưởng thành. Phi Ca nói đúng, trong tiềm thức tôi luôn hướng về tình yêu của người ba đã mất nên tính tình có phần kiêu căng, nhưng lại tùy tiện như đứa trẻ nhỏ. Tôi nghĩ rằng Phó Thần có thể bao dung, yêu thương tôi như một người cha, một người anh trai nhưng tôi đã quá sai lầm. Phó Thần không phải ba tôi, anh ta không thể bao dung tôi một cách vô điều kiện như những người thân ruột thịt. Vì không làm được nên anh ta đã rời xa tôi.
Suy nghĩ của tôi trôi về quá khứ. Khi tôi hoàn hồn lại thì gia đình nhỏ cách đó không xa đã tay trong tay rời đi, cô bé con còn cầm tay ba mẹ nhảy lên thích thú. Khung cảnh ấy đúng là khiến người xem cảm thấy hạnh phúc. Tôi đứng dậy đến bên chiếc xích đu đang dần dần dừng lại, nhìn nó một lúc rồi ngồi lên.
Tôi gọi cho Phi Ca. Cậu của Phi Ca đã tỉnh lại từ cõi chết, mặc dù giọng Phi Ca trong điện thoại khản đặc, mệt mỏi nhưng không giấu nổi niềm vui sướng.
“Lượng Lượng, mình nói cho cậu biết nhé, lần này trốn khỏi Quỷ môn quan ông cậu mình may mà còn giữ được cái quần đùi. Không phải lúc trước ông ấy vẫn muốn đến Nhạn môn quan[5'> học Lý Bạch[6'> ngâm thơ đấy sao. Mợ mình nói rồi, việc lần này là do ông ấy tự chuốc lấy, Nhạn môn quan thì không đến, lại đến Quỷ môn quan chơi, đúng là không may mắn. Mình vừa hỏi ông ấy: “Cậu à, ở Quỷ môn quan có vui không? Cậu chơi gì ở đó thế?” Ha, ông già ấy bệnh như vậy mà còn đùa với mình được, ông ấy nói: “Phi Phi à, cậu đã khắc lên trên cửa Quỷ môn quan dòng chữ “Lý Hưng Hải đã dạo chơi nơi đây”, lão Diêm Vương sợ cậu phá hoại cảnh sắc ở đó nên đã đuổi cậu đi.” Ha ha ha, buồn cười chết mất, cậu thấy có phải không?”
[5'> Cửa ải của Vạn Lý Trường Thành thuộc huyện Đại, tỉnh Sơn Tây. Sở dĩ cửa ải mang tên này vì nơi đó có rất nhiều chim nhạn.
[6'> Một trong những nhà thơ danh tiếng thời thịnh Đường nói riêng và Trung Hoa nói chung, được hậu bối tôn làm Thi tiên.
Tôi phì cười, không khỏi ngạc nhiên: “Phi Ca, sao nhà cậu toàn là người kì lạ vậy? Ông cậu ghê gớm ấy đúng là đến Diêm Vương cũng không dám thu nhận!”
Tôi và Phi Ca ríu rít tán gẫu một lúc lâu, sau khi gác máy tâm trạng tôi vui hẳn lên. Hai tay nắm lấy dây xích đu rồi nhẹ nhàng đung đưa chân, tôi ngẩng mặt lên cư