Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341806
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1806 lượt.
ậu cơ bản không có chút tế bào thần kinh nào thì phải.”
“Đúng thế, trong đầu mình toàn gia vị nấu ăn thôi.” Tôi gật đầu như giã tỏi. Giang Ly bật cười, vừa cười vừa hung hăng nhìn tôi.
Giang Ly tiễn tôi lên xe buýt rồi mới đi. Ngồi trên xe nhìn vóc dáng thư sinh của cậu ta, tôi nhíu mày trầm tư suy nghĩ. Vốn dĩ tôi chỉ là một cô cảnh sát nhỏ làm theo mệnh lệnh của sếp, sếp nói Đông tôi tuyệt đối không dám rẽ sang Tây. Tôi coi “mệnh lệnh cao hơn tất cả” là phương châm của mình. Khi mới nhận nhiệm vụ tôi không nghĩ gì nhiều, chỉ liều mạng lao vào các vụ án, tranh thủ lập công để thăng quan tiến chức. Nhưng sau những gì đã trải qua, bây giờ tôi lại thấy vô cùng do dự.
Vốn đã quen với sự châm chọc mỉa mai của Giang Ly nên cậu ta đột nhiên thay đổi thế này khiến tôi băn khoăn không biết phải làm sao. Lừa dối một trái tim trẻ tuổi, khiến cậu ta trải nghiệm cảm giác bị lừa dối ngay trong những năm đầu bước vào đời có phải quá tàn nhẫn với cậu ta không?
Tôi nghĩ ngợi một lát rồi gửi tin nhắn cho Đông Tử: Tôi hết cách với Giang Ly rồi, giao cho cậu. Nên chủ động một chút. Cậu làm được đấy.
Đông Tử trả lời: Sư tỷ chị cũng hết cách rồi à? Tên nhóc này thích đàn ông hả?
Tôi: Tào lao ít thôi, cậu ta hoàn toàn bình thường!
Đông Tử: Sư tỷ… chị đã kiểm tra rồi?
Tôi: Còn nói lung tung nữa, tôi sẽ bảo Đặng Lũng kiểm tra cậu.
Đông Tử: Quả nhiên độc nhất vẫn là lòng dạ phụ nữ.
***
Lúc tôi lắc lư ba lô trên vai đi đến khu phố nhà Khang Tử Huyền thì anh ta gọi điện thoại đến, giọng rất khó chịu: “Đang ở đâu?”
“Ở đầu phố, sắp về tới rồi.”
Tôi nghĩ sắc mặt của Khang Tử Huyền lúc ra mở cửa sẽ giống như mảnh băng kết vậy. Tôi đi ra ngoài đã quá nửa ngày, anh ta có thể vui vẻ mới là lạ. Dù sao chúng tôi cũng đang trong giai đoạn tìm hiểu lẫn nhau, ý thức được điều đó nên chân tôi cũng bước nhanh hơn.
Thang máy dừng ở tầng 25, tôi nhẹ nhàng bước ra. Chuông điện thoại lại vang lên, tôi mở ra xem, là Phi Ca: Nhờ Bồ Tát phù hộ, chú mình đã tỉnh lại rồi.
Thật lòng vui mừng đón nhận tin đó, tôi đứng trước cửa nhà Khang Tử Huyền vừa nhắn tin vừa nhấn chuông.
Anh ta bất thình lình mở cửa, nhìn tôi với vẻ mặt u ám. Tôi đang định mỉm cười duyên dáng với anh ta thì ở góc rẽ xa xa đột nhiên vang lên tiếng bước chân cùng giọng phụ nữ nghe có vẻ lớn tuổi. Tôi ngạc nhiên quay đầu lại thì thấy hai người phụ nữ tóc ngắn tuổi tác tương đương nhau đang cùng bước đến.
“Thằng bé này chắc đang ở nhà.” Cất tiếng nói là người phụ nữ dáng vẻ ung dung hơn, tóc bạc nhưng tướng mạo lại rất uy nghi, mắt đeo kính, tai đeo đôi khuyên bằng ngọc bích, nhìn qua rất quen. Tôi nhìn thấy người phụ nữ này hai lần trên ti vi và báo chí, lúc ấy tôi thầm nghĩ: Đúng là Mộc Quế Anh[4'> thời hiện đại. Là bà ngoại của Khang Tử Huyền – phu nhân Vạn Kỳ Hoa, người thành phố A thích gọi bà ấy là Vạn Thái quân. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc mình sẽ gặp được một nhân vật lớn làm rung chuyển nền kinh tế, nên bất chợt co người lại.
[4'> Là con gái của trại chủ Mộc Kha trại, tinh thông Kinh dịch, giỏi bày trận, võ nghệ cao cường, nổi danh với Lục sát kỳ môn trận. Trong lịch sử cô là một nữ tướng quân anh hùng của Trung Quốc, từng nắm binh quyền của triều đình và được phong Hầu.
Hai người phụ nữ lớn tuổi nhìn thấy tôi và Khang Tử Huyền đang đứng trước cửa nên không nói nữa mà tò mò nhìn bọn tôi. Nhưng tình cảnh trớ trêu đó cũng chỉ kéo dài vài giây, vì tôi bỗng nhiên nhanh trí quay sang Khang Tử Huyền nói: “Xin lỗi chú ạ, cháu đi nhầm tầng. Làm phiền chú rồi!”
Khang Tử Huyền mím môi nhìn tôi không nói gì.
Sau đó tôi vội vàng bỏ đi, trong lòng thấy vô cùng may mắn vì vẫn đang hóa trang thành học sinh, nếu không khó có thể rút lui được. Lúc lướt qua hai người phụ nữ, tôi thấy họ vẫn đang chăm chú nhìn mình. Vạn Thái quân nhìn tôi với ánh mắt sắc bén như chim ưng khiến tôi cảm thấy sợ hãi, đến khi vào thang máy mới dám thở phào nhẹ nhõm. Không biết hôm nay là ngày đặc biệt gì mà lại có duyên với người già như vậy, tôi nghĩ thầm trong bụng.
Tôi xuống dưới sân, nhìn đông nhìn tây chẳng biết nên đi đâu vì không rõ bà ngoại ghê gớm của Khang Tử Huyền sẽ ở lại đến bao giờ.
Họ tới đây làm gì? Dựa theo thái độ ngạc nhiên mất mấy giây của Khang Tử Huyền mà đoán, thì anh ta cũng không biết gì về chuyến viếng thăm này. Bị tấn công bất ngờ sẽ khó chống đỡ, nói không chừng chỉ là bà ngoại muốn thăm dò xem thằng cháu bảo bối của mình có giấu bạn gái trong nhà không.
Trong đầu chợt hiện lên ánh mắt sắc sảo của bà ngoại Khang Tử Huyền, tôi thoáng lo lắng không yên. Không biết bà ấy có nghi ngờ tôi không? Người phụ nữ như vậy, đối với một đứa con gái đến nhà, chỉ sợ bà ta sẽ nghĩ đấy là loại “chim sẻ muốn thành phượng hoàng”. Nói thật, tôi cũng không muốn bước chân vào dòng nước đục của gia đình giàu sang quyền thế, vì làm bẩn chân mình không nói làm gì, lại còn không làm cho ai vui vẻ nữa. Cái gì mà “vỡ mộng giàu sang”, “giấc mơ sang giàu”, đối mặt với kẻ thất bại thì những người nghiêm khắc và sắc bén sẽ không thể keo kiệt thành ngữ.