Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào Trung Tá Tiên Sinh

Xin Chào Trung Tá Tiên Sinh

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341523

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1523 lượt.

i anh điều tra được rồi không?" Ôn Hoàn nhìn anh, tay trái nắm thật chặt cánh tay của anh, dùng sức lắc lắc anh, viền mắt thoáng cái cũng đỏ lên, nước mắt theo gò má chảyxuống, nhìn vẻ cầu xin trong ánh mắt cô khiến Lục Thần đau lòng, bực bội hận không thể để cho mình thay cô chịu sự đau khổ và bất lực này.
Dùng sức ôm cô thật chặt vào trong lòng, anh chỉ có thể lặp đi lặp lại ở bên tai cô: "Tiểu Hoàn, đừng như vậy, đừng như vậy..."
Bị anh ôm chặt Ôn Hoàn bất lực khóc nức nở, vừa khóc vừa nói: "Em chỉ không có cách nào tin ba thật sự là người như vậy, em thật sự không có cách nào..."
Lục Thần cắn chặt môi, mặc cho lúc cô kích động không ngừng lấy tay đấm vào người anh. Anh điều tra được, ngoài chuyện vụ án của ba cô năm đó có liên quan đến Thành Dân Sơn mà còn tra ra nguyên nhân mẹ Ôn bị điên lúc trước, nhưng những lời này anh không nói được. Anh biết Ôn Hoàn đã rất đau khổ nếu nói cho cô biết chân tướng sự thật sẽ chỉ làm cho cô càng thêm đau khổ. Anh không đành lòng, thực sự không đành lòng, nhìn cô lúc này so với bị đạn bắn xuyên qua ngực còn đau đớn khó chịu hơn.
Cũng không biết ôm cô như vậy bao lâu, Ôn Hoàn dường như khóc mệt cuối cùng ngủ ở trong lòng anh. Trên mặt và khóe mắt vẫn còn đọng lại giọt nước mắt chưa khô, nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống giường, kéo chăn đắp cho cô xong Lục Thần mới đứng dậy đến toilet đem khăn nóng ra nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cho cô, cẩn thẩn không làm cho cô tỉnh lại.
Sau khi đi từ trong phòng ra ngoài, Lục Viện ở trong phòng khách vẫn chưa ngủ đang ngồi trên ghế sofa xem tivi, thấy anh đi ra có phần lo lắng hỏi: "A Thần, Tiểu Hoàn không sao chứ?"
Lục Thần gật đầu, cả người có phần uể oải ngồi xuống ghế sofa, ngửa đầu dựa vào từ từ nhắm hai mắt lại, lẩm bẩm nói: "Chị, lừa dối một người thực sự rất mệt mỏi..." Mà người kia lại còn là người mình yêu.






Trở Tay Không Kịp
Có một số việc thật sự làm cho người ta không đoán trước được, trở tay không kịp.
Lục Viện chưa bao giờ nghĩ mình có thể leo lên vị trí đầu tiên trên các trang báo chỉ trong một ngày, hơn nữa còn với tư cách là bạn gái của Văn Phong.
Bình tĩnh nhìn ảnh chụp trên báo, đây rõ ràng là ảnh mấy hôm trước chị nhìn thấy ở trong máy tĩnh của Ôn Hoàn, mặc dù chị không rõ lắm người con gái trong hình này rốt cuộc là ai, dù nói giống mình như đúc khi còn trẻ nhưng chị thật sự là không có ký ức nào về mặt này.
Chỉ có điều trên báo và tạp chí lá cải kia không chỉ đăng ảnh chụp mà ngay cả chú thích phía dưới ảnh một chữ cũng không viết sai, hơn nữa không chỉ có như vậy, thậm chí còn bới móc đời tư của chị ra, bao gồm chị là con gái thứ năm của nhà họ Lục, ngoài ra còn là vợ của Lạc Hướng Đông.
Lạc Hướng Đông ngoài cửa dường như cũng không có ý định buông tha dễ như vậy mà vẫn liên tục nhấn chuông bên ngoài, mẹ Ôn bị tiếng chuông cửa ấn khiến cho có phần bực bội không yên, cả người ngồi trên xe lăn không ngừng ngọ nguậy, trên mặt cũng có vẻ cáu kỉnh và chán ghét.
Bác Vương thấy vậy thì hơi lo lắng nhìn Ôn Hoàn một cái.
Lục Viện cũng nhìn về phía mẹ Ôn rồi chủ động mở miệng nói: "Tiểu Hoàn, bác Vương, hai người đưa mẹ Ôn vào trong đi, chị đi mở cửa."
"Chị. . ." Ôn Hoàn hơi lo lắng nhìn Lục Viện, có chút không yên tâm.
Lục Viện lắc đầu nói: "Mang bác gái vào trong đi, chị không sao."
Thấy chị kiên trì như vậy Ôn Hoàn đành gật đầu rồi đẩy mẹ Ôn đi vào trong phòng.
Thấy mọi người đi vào phòng hết rồi lúc này Lục Viện mới đi tới mở cửa, nhìn người đàn ông đứng ở ngoài, chị bình thản mở miệng, vẻ mặt bình tĩnh nói:
"Có chuyện gì không?"
Lạc Hướng Đông nhìn Lục Viện, trên mặt rõ ràng đang tức giận, giơ tờ báo trong tay về phía Lục Viện hỏi: "Chính vì loại đàn ông này cho nên mới nhất định kiên trì muốn ly hôn với anh sao?!"
Lòng Lục Viện nguội lạnh, cho dù tự nói với bản thân đã muốn buông tha người đàn ông này thế nhưng anh ta lại cầm thứ này đến chất vấn chị, nói lý do chị cương quyết ly hôn là vì người đàn ông khác. Chị cảm thấy sự kiên trì nhiều năm như vậy thật sự là một trò cười, chẳng những không lấy được chút tình yêu nào trên người anh ta mà mà ngay cả chút tôn nghiêm trước mặt anh ta cũng không có, như vậy mà còn không được chút xíu tin tưởng nào của anh ta, chị đã lãng phí bao năm ở trên người đàn ông này, hao tổn toàn bộ tuổi thanh xuân.
Thấy cô không nói lời nào, trong lòng Lạc Hướng Đông càng thêm tức giận, anh ta cho rằng vì chuyện của mình và Hướng Tình nên cô mới muốn ly hôn, nhưng qua báo chí sáng nay anh ta mới biết được hóa ra không phải vì chuyện kia. Có lẽ đúng là vậy vì chuyện anh ta lén lút liên lạc với Hướng Tình cô vẫn luôn biết, trước đây không mở miệng nói một câu thì giờ không thể nào đột nhiên vì chuyện như vậy mà nói muốn ly hôn cùng anh ta, cô vốn là muốn mượn cớ chuyện này để tìm cho mình một lý do rời đi chính đáng mà thôi!
Nghĩ vậy nên Lạc Hướng Đông càng thêm tức giận, ném tờ báo lên người cô rồi lớn tiếng chất vấn: "Nói đi, không có gì để nói sao?!"