Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Xin Chào, Vợ Đồng Chí

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341862

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1862 lượt.

làm, nếu không có tiểu đoàn trưởng Lưu Vũ bảo vệ Tiểu Hùng, hậu quả thật khó mà tưởng tượng. Nếu không có chị Mai Nhạc nhắn tin cho con biết hết thảy, con và Tiểu Hùng quả thật xong rồi.”
Ông Tu thở dài. Nói thật ông cũng không thể hiểu nổi nguyên nhân vợ làm vậy nhưng ông không hi vọng vì thế mà con có ngăn cách với mẹ nó, ông không muốn chứng kiến điều đó.
“Ba, nghe nói ba đã biết chuyện ở cổng doanh trại không liên quan đến Tiểu Hùng, vì sao không nói sớm cho con biết?” Nhắc đến mẹ, đột nhiên cô sực nhớ ra chuyện Mai Nhạc nói ba gọi điện thoại bảo vệ chuyện đề cử của Tiểu Hùng.
“Ba đang định nói với con, không phải con đã biết rồi sao?” Ông Tu né tránh, vấn đề này ông không muốn đáp, đành tránh nặng tìm nhẹ. Nói trắng ra ông cũng có mục đích mà thôi.
Việc Tu Dĩnh đi thành phố G đón Tiểu Hùng cũng chỉ có một mình ông Tu biết. Bà Tu vặn hỏi, cô ngậm miệng không nói. Cô cũng sợ để lộ ra, mẹ cô sẽ chặn cửa, giống như binh lính ở doanh trại hôm đó.
Tu Dĩnh phấn khởi đi đón Tiểu Hùng. Cô không ngờ tại nhà ga lại gặp một người cô không muốn thấy nhất. Cũng vì người này mà dẫn tới một loạt sự cố, đây là điều cô không mong muốn chút nào.
Hùng Khải cùng một đồng đội của mình đi từ thành phố X thẳng một đường tới thành phố G, cách nhau gần mười tiếng đồng hồ. Hai người mua giường nằm, ngủ một giấc là tới nơi. Lúc loa phát thanh thông báo tàu đã vào ga, cả người Hùng Khải đều lơ lửng.
“Xem anh hưng phấn kìa, không trễ hẹn với chị dâu được đâu.” Tiểu đội trưởng đội 2 Vương Thắng cười anh.
Hùng Khải trừng anh ta “Cậu có vợ có con sướng rồi, đương nhiên không biết tôi và Dĩnh Dĩnh xa cách ba tháng đói khát ra sao.” Anh nói trắng trợn như thế đổi lại cái liếc mắt xem thường của Vương Thắng.
Cái người trung đội trưởng nghiêm chỉnh của họ, biến thành đói khát không biết xấu hổ như thế từ lúc nào? Có điều ngẫm lại, cũng chẳng trách anh nói thể, từ lúc hai người hiểu lầm rồi hòa giải, nỗi tương tư trong quãng thời gian ấy nghiêm trọng hơn bất cứ ai, anh có ý nghĩ đó là đúng, một chút cũng không quá đáng.
Tàu vừa vào bến, Hùng Khải đã xộc xuống như hỏa tiễn. Anh biết Tu Dĩnh của anh đang chờ ở lối ra. Ba tháng nhớ nhung khiến anh cảm thấy mỗi bước chân của mình đều quá chậm, hận không thể mọc cánh bay tới cạnh cô.
“Anh chậm chút, chờ em với!” Đằng sau vang lên tiếng gọi của Vương Thắng.
Làm gì gọi lại được Hùng Khải, anh chạy như bay ra cổng ga, chỉ hận thời gian trôi chậm quá, anh chạy quá chậm.
Gần tới rồi, Tu Dĩnh đang chờ anh ở cửa ra.
Nhìn xem, bóng người màu hồng đó đang đứng ở lối ra nhìn chung quanh.
Nhưng tại sao bên cạnh cô còn có một người chướng mắt, đang lôi kéo cô? Tên kia là ai? Tại sao lại lôi kéo Tu Dĩnh nhà anh?
“Phương Thành, anh làm cái gì thế?” Xa xa, tiếng Tu Dĩnh lọt vào tai anh.
Phương Thành? Cái tên muốn cướp Tu Dĩnh với anh? Cái tên bà Tu luôn mồm nói Tu Dĩnh sẽ gả cho hắn? Ruột gan Hùng Khải lộn phèo, vị chua bốc lên tới họng.
Hành lý trong tay rơi bịch xuống đất, anh đứng đờ người ra, quên luôn cả chuyện muốn xông lên.
“Trung đội trưởng, làm sao thế?” Vương Thắng đã chạy tới nơi, lại thấy Hùng Khải đứng đó, không hiểu vì sao anh đột ngột đứng lại.
Khóe môi Hùng Khải giật giật, anh đang cố gắng dằn lửa giận, cũng không hơi đâu để ý hành lý của mình còn nằm trên đất, người đã xông lên, đẩy Phương Thành ra, kéo Tu Dĩnh chạy đi.
“Tiểu Hùng?” Tu Dĩnh nhìn anh nhưng cả người anh dường như đang bốc lửa, bốc lên tới trời.
Cả người Hùng Khải từ trên xuống dưới ngập trong lửa giận, anh biết mình kéo Tu Dĩnh đi liền là vì không muốn nhìn cái tên Phương Thành cướp người kia, anh biết chỉ cần anh ở lâu một chút có khi sẽ nổi xung mà đấm vào mặt hắn ta.
Nắm đấm của anh lúc này siết thật chặt, có thể vung ra bất cứ lúc nào.
“Này! Anh là ai hả, làm gì mà kéo Tiểu Dĩnh của tôi?” Đằng sau truyền tới tiếng Phương Thành.
Hùng Khải giống như con báo đang nổi giận, anh nắm chặt nắm đấm, quay đầu nhìn Phương Thành đang đuổi theo, nghiến răng nghiến lợi “Tốt nhất đừng có chọc tôi, bằng không đừng trách tôi không khách sáo!”






Ngọn Lửa
Trước giờ chưa khi nào Hùng Khải tức giận đến thế, nếu không phải trên người còn mặc quân phục, có lẽ nắm đấm của anh đã tung ra từ nãy rồi. Dám lôi kéo người phụ nữ của anh trước mặt anh, đúng là chán sống! Cho dù quân hàm đối phương cao thì đã sao? Dám cướp vợ của anh, anh dám đánh hết.
Anh không ngừng kéo Tu Dĩnh xông lên, tâm tình tệ hết biết, nếu không phải anh cố gắng kềm chế lửa giận, sớm đã đánh cho hắn một trận.
“Tiểu Hùng, anh túm tay em đau quá.” Tu Dĩnh biết Hùng Khải tức giận nhưng tay cô thật sự rất đau.
Phương Thành kia, cô cũng không biết sao lại gặp anh ta ở đây, nghe nói hình như anh ta cũng có dính líu đến đại hội thi đấu, nhưng tóm lại vì sao anh ta đến đây, anh ta không nói, cô cũng không muốn biết.
Hùng Khải cũng muốn lịch sự nhưng anh không thể nào chịu nổi cái kiểu vênh váo xấc xược của gã này. Cái gì mà