Tác giả: Trúc Tâm Túy
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341578
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1578 lượt.
ì thế nhờ cháu khuyên nó, không được bỏ học như thế.”
Cô ngạc nhiên ngẩng đầu, không dám tin nhìn bà Giang.
Bà vừa nói gì? Bỏ học?
“Không phải Evan nói anh ấy không muốn đi chơi Noel cùng bạn nên về nhà sao?”
Không cần nói nhiều hơn vì cô hiểu mình là nguyên nhân của chuyện này. Cô cảm thấy rất ân hận, nếu cô không bị ốm thì Giang Hạo Vũ sẽ không đưa ra quyết định như thế. Là cô đã cản đường anh, làm lỡ dở tiền đồ của anh.
Cô bối rối tiễn mẹ và chị gái Giang Hạo Vũ về, xe của họ đi xa rồi, cô vẫn đứng yên lặng ở cửa.
Cô hàng xóm chạy sang, nhìn cô với vẻ ngưỡng mộ.
“Nhã Tuệ, sao cháu quen bà Giang?”
“Cô biết bác ấy sao?” Cô hỏi một cách ngốc nghếch.
“Làm gì có ai không biết? Gia tộc họ Giang chiếm già nửa nền kinh tế nước này, nổi tiếng như thế Cháu họ cô là người giúp việc cho nhà họ.”
Cô hàng xóm còn nói rất nhiều nữa nhưng không có lời nào lọt vào tai cô. Đương nhiên cô biết gia tộc họ Giang rất nổi tiếng nhưng chưa bao giờ cô liên tưởng đến môi quan hệ giữa anh với họ. Một gia tộc lớn như thếvì sao lại để con trai mình học ở một trường bình thường như vậy? Vì sao lại quen một người ở tầng lớp bình dân như cô? Điều khiến cô không dám tin là chưa bao giờ cô nhìn thấy ờ Giang Hạo Vũ một nét nào của con nhà quyền quý, anh rất thật thà, khiêm tốn, chăm chỉ giống như xuất thân từ một nhà nho giáo.
Cô không thể ngờ anh lại là con trai nhà họ Giang.
Cô yên lặng quay vào, ngồi thẫn thờ trong vườn, Giang Hạo Vũ gọi điện đến một hồi lâu cô mới nghe thấy.
“Sao thế? Em bận à? Sao em không nghe điện thoại?” Giang Hạo Vũ có vẻ hơi lo lắng, giọng điệu gấp gáp.
“Evan, vì sao anh quay vê?” Cô đột ngột hỏi anh.
“Tuệ Nhi, anh... Thật ra anh... Anh bỏ học rồi.”
“…”
“Tuệ Nhi, em đừng như vậy, dù sao anh cũng không thích chuyên ngành đó, lại phải xa nhà.”
Sao có thể như thế được? Sao anh có thể không thích chuyên ngành mà anh chọn lựa? Anh bỏ học hoàn toàn là vì cô. Nước mắt cô chảy dài.
Đột nhiên cô rất sợ anh sẽ rời xa cô. Cô bắt đầu nghĩ có lẽ bà Giang đến tìm cô không đơn giản chỉ vì việc Giang Hạo Vũ bỏ học. Có thể bà xuất hiện là để cảnh cáo cô.
Nghĩ cũng phải, gia đình hai bên khác biệt nhau nhiều như thế không nói đến việc cô không xứng với Giang Hạo Vũ, quan niệm xã hội cũng đủ khiến gia đình anh ngăn cản. Huống hồ, cô còn là nguyên nhân khiến Giang Hạo Vũ bỏ học.
Chắc chắn bà Giang rất hận cô! Mặc dù đến gặp cô với thái độ hòa nhã như thế nhưng sau khi biết được thân phận của cô, thái độ của bà càng khiến cô bất an.
“Tuệ Nhi, tha lỗi cho anh được không, anh không cố ý dối em.” Giang Hạo Vũ hơi lo lắng, cố gắng giải thích.
“Em không sao, em phải nói lòi xin lỗi mới phải. Evan, anh định làm gì tiếp theo?”
Yên lặng, đây là lần đầu tiên gọi điện mà hai người cùng yên lặng lâu như vậy.
…
Ba ngày trôi qua, mặc dù gọi điện cho cô nhưng Giang Hạo Vũ không đến gặp cô, rõ ràng tâm trạng của họ bị ảnh hưởng bởi việc này. Cô không dám kể cho anh nghe chuyện mẹ anh đến tìm cô, cũng không khuyên anh quay trở lại trường tiếp tục đi học như bà Giang hy vọng.
Hàng ngày, cô sống trong nỗi sợ hãi, cảm giác như chỉ cần Giang Hạo Vũ quay trở lại Anh là họ sẽ không bao giờ gặp nhau nữa. Cô không muốn xa anh nên trong lòng hơi ích kỷ, nghĩ rằng như thế này cũng tốt, dù sao anh cũng ở Singapore nên cô vẫn được gặp anh. Cô không muốn nghĩ đến gia đình anh, không muốn nghĩ đến khoảng cách giữa mình và Giang Hạo Vũ cùng những rào cản ngăn cách họ, cô giống như chim đà điểu chui đầu xuống cát.
Tối ngày 30, anh trai cô đột ngột về nước và kéo cô ra khỏi đống cát đó.
Tan làm, một mình cô về nhà trong tâm trạng treo ngược cành cây, bước vào cửa, cô ngạc nhiên thấy anh cô đang dựa vào sofa, mắt nhắm lại, tay trái vẫn còn đặt lên va li hành lý.
Cô ngạc nhiên chạy vào nhà, tiếng cửa đóng lại khiến cho anh cô giật mình.
“Anh, sao anh về mà không nói với em?” Cô sà vào lòng anh trai, vui mừng bật cười. Đây là lần đầu tiên cô cười vui vẻ trong những ngày này, quên tất cả những phiền muộn mà gia đình Giang Hạo Vũ đem đến.
Anh trai cô trở về, cô không còn phải ở một mình nữa nên cảm thấy yên lòng.
Nhưng anh trai cô không vui vẻ như cô, chỉ ôm cô rồi nhẹ nhàng xoa đầu cô mà không nói gì.
Cô cảnh giác nhìn thái độ lạ lùng của anh trai, vội vàng ngồi dậy.
Vẻ mặt anh cô rất mỏi mệt, mấy ngày không cạo nên râu hơi dài, tóc rối không buồn chải, không còn tinh thần vui vẻ, thoải mái như trước đây.
“Anh, anh đi máy bay nên mệt à?”
Anh trai cô lắc đầu rồi cười, đó là một nụ cười rất khổ sở.
“Anh, sao thê? Vì sao anh về mà không nói một tiếng? Thời gian trước không phải anh nói anh rất bận sao? Ngày lễ Giáng sinh cũng phải làm thêm giờ, vì sao bỗng nhiên lại được nghỉ sớm thế?”
“…”
“Anh, anh nói đi, không phải chúng ta đã hứa không giấu nhau chuyện gì sao?”
Cô lắc lắc tay anh, dáng vẻ của anh khiến cô sợ hãi.
Một lát sau, anh đưa tay ôm cô rồi nói: “Anh không có việc làm nữa rồi”.
Không có... việc làm? Đối với cô, đây là một tin động trờ