Tác giả: Trúc Tâm Túy
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341574
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1574 lượt.
i. Cô biết anh trai cô rất yêu công việc này, luôn chăm chỉ và chú tâm, ngay cả trong các cuộc điện thoại hỏi thăm cô vào dịp nghỉ lễ, anh cũng kể về niềm vui trong công việc của mình, không cần biết cô có hiểu hết không. Hơn nữa, hai ngày trước anh còn gọi điện thông báo anh sẽ được thăng chức và tăng lương, vì sao bây giờ lại nói là không có việc làm nữa? Trong lòng cô cảm thấy bất an.
Anh trai cô nói rồi tiếp tục chìm đắm trong nỗi buồn của mình.
“Họ nói anh tiết lộ thông tin lưu trình thiết kế, vì sao anh có thể làm một việc như vậy được? Lưu trình đó là tâm huyết của anh, làm sao anh có thể tiết lộ ra bên ngoài? Sao có thể như thế?”
“Anh...”
Anh cầm lấy cánh tay cô với vẻ đang bị kích động: “Vì sao họ có thể hiểu nhầm anh như thế?”.
Anh ôm lấy đầu run rẩy, cố gắng giữ bình tĩnh, không muốn làm cô sợ hãi. Nhưng không thể thoát khỏi cảm giác buồn bã và phẫn nộ, đột nhiên anh bật khóc.
Cô không biết phải làm gì, cảm giác bất an ngày càng lớn đến mức cô không sao khống chế nổi nữa. Mỗi từ anh trai nói như dao đâm vào trái tim yếu ớt của cô. Một suy nghĩ đáng sợ hiện lên trong đầu cô.
Liệu có phải vì cô không muốn từ bỏ Giang Hạo Vũ, nên... cô không dám nghĩ tiếp.
Anh trai cô mệt mỏi nên không để ý đến sự khác thường của cô, kéo va li về phòng mình. Trước khi đóng cửa, anh cố gắng nở một nụ cười an ủi cô: “Anh không sao, chỉ cần có bản lĩnh sẽ không sợ không tìm được việc. Hơn nữa, về đây làm việc, anh có thể ở gần em, như vậy cũng tốt”.
Anh không nói cho cô biết, trong ngành này, tiết lộ bí mật là một tội rất nghiêm trọng, anh sẽ mãi mãi không còn chỗ để đặt chân. Anh đã không có duyên với công việc mà anh yêu thích, rất có thể còn phải đối mặt với pháp luật.
Anh không nói không có nghĩa là cô không hiểu. Cô đang chìm trong những suy nghĩ của mình không sao thoát ra được.
Cô nhớ hôm bà Giang đến, cô đã nhắc đến công ty anh trai cô làm việc, rõ ràng bà Giang và con gái quen lãnh đạo cấp cao của công ty đó, hình như là giám đốc nhân sự.
Lẽ nào vì cô không muốn khuyên Giang Hạo Vũ quay về Anh, không muốn rời xa anh nên họ làm như vậy để cảnh cáo cô?
Tay chân cô lạnh ngắt như vừa bị rơi xuống nước, cô không sao thở được.
Tối hôm đó, cô không nấu cơm, ngồi trong phòng khách suy nghĩ mông lung. Anh trai cô cũng không ra khỏi phòng, ngôi nhà yên lặng như không có người.
Sau một đêm không ngủ, tinh thần cô suy sụp. Cô thấy anh trai bước ra khỏi phòng.
Cả đêm không khóc, lúc này cô không kìm nén được nữa. Là cô có lỗi với anh trai, là cô đã hại anh không phát triển sự nghiệp được nữa. Sau khi bố mẹ mất, anh trai đã gánh vác mọi việc trong gia đình, từ học phí, sinh hoạt phí cho đến món nợ mà bố mẹ để lại. Anh trai đã vất vả và phấn đấu vì cô, còn cô lại ngáng đường anh, cản trở anh.
Nếu cô không yêu Giang Hạo Vũ, nếu cô hiểu chuyện hơn, không chỉ biết nghĩ đến tình cảm của mình, có lẽ mọi chuyện sẽ không xảy ra.
“Em gái, đừng khóc nữa, anh không sao.” Anh trai cô bước lại gần an ủi, ôm cô vào lòng. “Em có nhớ khi bố mẹ mất anh đã nói gì không? Từ nay về sau anh em mình sẽ ở bên nhau, cho dù gặp khó khăn vất vả đến đâu, chúng ta đều phải đỡ nhau bước tiếp. Anh em mình không được để bố mẹ thất vọng đúng không? Bố mẹ ở trên thiên đường sẽ luôn phù hộ chúng ta. Em gái, hãy tin anh, những gì không tốt đẹp sẽ trôi qua, nhất định chúng ta sẽ ổn.”
Cô vùi đầu vào lòng anh, mọi thứ sẽ tốt đẹp, chỉ cần cô từ bỏ.
Lúc đó, cô đã đưa ra quyết định, cô sẽ từ bỏ tình cảm khắc cốt ghi tâm của mình với Giang Hạo Vũ.
Cô nên rời xa anh, cô không muốn là một hòn đá ngăn bước chân anh, không muốn anh vì cô mà xung đột với gia đình, không muốn mọi chuyện trở nên ầm ĩ.
Anh trai luôn luôn chăm sóc bảo vệ cô, cô nên toàn tâm toàn ý với anh trai mình, có lẽ mối tình trẻ con của cô chỉ là bóng câu qua cửa sổ, sẽ phai nhạt rất nhanh theo thời gian.
Không có cô, sẽ có một nàng công chúa thật sự xuất hiện bên Giang Hạo Vũ. Cô chỉ là một cô gái lọ lem không được hạnh phúc bên hoàng tử, mối tình tốt đẹp trong câu chuyện cổ tích đó chỉ có thể lừa dối những cô gái bé nhỏ như cô mà thôi.
Sau khi biết về hoàn cảnh gia đình của Giang Hạo Vũ, cô luôn trôn tránh vờ như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Nhưng hiện thực không cho phép cô tiếp tục nói dối lòng mình, sớm muộn gì cô cũng phải đối mặt với vấn đề này.
Cô không xứng với Giang Hạo Vũ, nếu không có chuyện xảy ra với anh trai cô, cô và Giang Hạo Vũ cũng không thể đến với nhau. Lời thề mãi mãi yêu anh của cô trở nên ấu trĩ. Mãi mãi, thế nào là mãi mãi, một năm? Hai năm? Mười mấy năm? Mấy chục năm? Cô và Giang Hạo Vũ không có nhau mãi mãi, mãi mãi không có nhau.
Cô đi học như mọi ngày nhưng không có chữ nào lọt vào đầu. Cả ngày cô chỉ nghĩ đến việc làm thế nào để chia tay với Giang Hạo Vũ, cô đau đớn run rẩy khi nghĩ tới từng chi tiết. Nhưng khuôn mặt khổ sở của anh trai hiện lên trong đầu cô khiến cô hạ quyết tâm.
Ngày mai là năm mới, cô chỉ lên lớp nửa buổi rồi được nghỉ, cô không về bằng cổng chính vì biết Giang Hạo Vũ đang