Khi Công Chúa Trở Thành Nữ Hầu
Tác giả: Thiên Mỹ Khả
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341075
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1075 lượt.
đó…”
Cũng may cho Cố Thiên Tự là trong cuộc nói chuyện đó không đả động tới thân phận của cô, nếu có, cô sẽ cho anh ta sống tốt.
Cố Hạo Thần chuyển hẳn ra bên ngoài. Anh không muốn ngày ngày đi về lại nhìn thấy kẻ kia, anh ta quả thực khiến anh không vừa mắt. Sau cái ngày từ nhà Triệu Mạn Di về, anh vẫn không nguôi được ý định với Triệu Mạn Di.
Anh muốn biết lí do vì sao cô lại như vậy. Lí do cô từ chối anh. Anh đã sai điều gì sao? Nhớ tới Cố Thiên Tự, anh ta lại thay tình nhân, anh có nên nói cho cô không? Nhưng nếu vậy, cùng cháy nhà mà đi hôi của không khác biệt lắm, hơn nữa, anh cũng không muốn Triệu Mạn Di phải buồn.
Rốt cục Triệu Mạn Di là người như thế nào?
“Cha mẹ biết, công việc ở Cố thị bề bộn, nhưng cũng không nhất thiết con phải chuyển ra bên ngoài.”- Cố lão gia nhìn đứa con trai trước mắt, mọi việc nó làm ra khiến ông vô cùng hài lòng, chỉ đạo Cố thị ngày càng lớn mạnh, nhưng về phần dọn ra bên ngoài, gia đình ông vốn rất truyền thống.
“Cha, việc nhiều, mà con cứ sau mỗi ngày phải về nhà, thật sự rất mệt mỏi, hơn nữa lại thường xuyên về muộn, sẽ khiến cha mẹ lo.”- thật ra nếu anh về muộn thì cũng là có người hầu ra mở cửa, nhưng anh không muốn ở chung nhà với kẻ đó.
Anh vốn có sẵn một biệt thự bên ngoài, giờ thông báo với cha mẹ để chính thức ra đó thôi, cho dù cha mẹ không đồng ý, anh cũng lặng lẽ mà tới đó.
Cố lão gia thở dài.
“Thôi, cho dù thế nào con cũng sẽ không nghe lời chúng ta, vậy cứ theo con quyết định đi.”
Cung Dương Á Miên khẽ gạt đống da gà trên tay, giọng điệu của Triệu Mạn Di quả thật khiến cô nổi hết da gà.
“Này này, tôi chính là làm ơn mắc oán được không? Giúp đỡ cậu mà giờ chỉ muốn cậu tới đón tôi, chúng ta cùng bàn về Âu Dương thị, mà cậu nỡ ác với tôi như vậy sao?”
Triệu Mạn Di thở dài.
“Chờ mười phút.”- rồi cúp máy.
Oán hận bấm số nội bộ gọi Dương Nhậm Vũ đang đầu tắt mặt tối ở phòng bên cạnh sang, hai người đi thang máy xuống gara, lấy xe rồi đi thẳng đến phi trường.
Nam nhân trẻ tuổi đứng giữa phi trường xa hoa phóng điện với bất cứ nữ nhân nào đi qua, tạo nên một mảng ồn ào. Nhiều người còn tưởng đó là một minh tinh điện ảnh nào đó, nhưng khi nhìn kĩ, mới biết đây chính là Cung Dương tổng giám đốc của tập đoàn Thiên Kì- tập đoàn hàng không đặt tại Las Vegas.
“Cậu rốt cục muốn gì đây hả? Cứ bắt tôi cùng cậu xuất hiện, sớm muộn tôi cũng bị bại lộ danh tính.”- Triệu Mạn Di liếc xéo Cung Dương Á Miên rồi quay đi, đi thẳng tới Maybach đang đỗ bên ngoài.
Cung Dương Á Miên vội vã bước nhanh theo Triệu Mạn Di, ai không biết còn tưởng Triệu Mạn Di là cô tình nhân đang hờn dỗi vì người yêu phóng điện khắp nơi nữa.
Vũ Bảo Lĩnh- trợ lí của Cung Dương Á Miên khóc thầm, thì ra bạn của Cung Dương tổng cũng là một núi băng nha, sao dạo này băng nhiều quá vậy? Không phải báo chí có nói Trái Đất đang nóng lên sao?
“Tại sao lại tới Âu Dương thị?”- Triệu Mạn Di nhìn Cung Dương Á Miên dò xét.
“À… không phải tôi nói chúng ta sẽ qua đó kí hợp đồng hay sao?”- Cung Dương Á Miên lôi ra một tập tài liệu.
“Chúng tôi đã bàn bạc cách đây hai hôm, bên Âu Dương thị cũng đã đồng ý mời chúng tôi tới để bàn bạc rồi.”
Đã đồng ý sao? Triệu Mạn Di cảm thấy kì lạ, Cố Thiên Tự cũng không gọi điện cho cô để hỏi vay vốn, vậy là sao?
“Hợp tác bao giờ tiến hành?”- Triệu Mạn Di quay sang Cung Dương Á Miên.
“Tháng sau cơ, giờ chúng tôi chỉ tới đây để bàn kế hoạch, họ vẫn chưa quyết định, thấy bảo rằng còn chờ một tập đoàn chuẩn bị vốn.”
“Là Tân Cố thị sao?”- Triệu Mạn Di có thể đoán ra ngay.
“Sao cậu biết?”- Cung Dương Á Miên ngạc nhiên.
“Tôi chính là muốn cậu giành lấy ba mươi phần trăm dự án đó, ba mươi phần trăm của Bạch Tư thị, bốn mươi phần trăm đã là của Âu Dương thị ngay từ đầu. Không để bất cứ một phần trăm nhỏ nào cho Tân Cố thị.”
Cung Dương Á Miên im lặng, rốt cục là Tân Cố thị đã làm cái gì khiến Triệu Mạn Di phải đuổi cùng giết tận vậy chứ? Ai… quả là vận khí của người kia không tốt rồi.
Khi tới, Dương Nhậm Vũ ở bên ngoài xe, nếu như anh vào, việc gặp phải phóng viên là không tốt với Triệu Mạn Di, đành để cô cùng Cung Dương Á Miên và Vũ Bảo Lĩnh đi vào.
Cố Hạo Thần mặt lạnh lùng, ánh mắt phát ra hàn băng như muốn giết người, hai bàn tay nắm chặt. Nhìn về phía đại sảnh của Âu Dương thị.
Người mà hắn ngày đêm nhớ tới giờ lại đi cùng một nam nhân anh tuấn, mà nam nhân kia… lại chính là đàn em của anh hồi du học bên Mĩ.
Nhìn cô tuy không cười, nhưng vẫn là tâm tình thoải mái, kẻ nam nhân kia còn dí mặt vào tóc cô rồi cười cười đùa đùa.
Mới chưa gặp nhau gần hai tuần, cô đã có thể ở bên người đàn ông khác sao?
Cố Hạo Thần giữ vẻ mặt bình thường hướng hai người đi tới.
“Triệu Mạn Di, cậu vẫn lạnh như vậy a… tóc đẹp quá… còn thơm nữa…”
Triệu Mạn Di đảo mắt khinh thường, loại tóc dài không muốn thích tóc ngắn còn khen cô cái gì chứ?
“Trái Đất thật nhỏ, không ngờ lại gặp cậu ở đây.”- âm thanh ẩn trong đó là sự tức giận vang lên.
Hai