Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Bà Xã Lạnh Lùng

Yêu Bà Xã Lạnh Lùng

Tác giả: Thiên Mỹ Khả

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341068

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1068 lượt.

vì sao. Tôi cần người đó trở lại, bất quá, người đó lại không cần tôi.”
Cung Dương Á Miên á khẩu, không ngờ Cố Hạo Thần lại trực tiếp nói ra như vậy, có lẽ giờ là thời điểm tốt để cô rút quân an toàn rồi.
“Di à… xem ra em và Cố tổng là có quen biết, ít nhiều nói chuyện một chút, tôi ra đây một lát rồi sẽ quay lại.”
Không chờ Triệu Mạn Di trả lời, Cung Dương Á Miên đã lẩn đi không thấy tăm hơi.
“Em không muốn nói chuyện cùng tôi sao?”- Sau khi thấy Triệu Mạn Di không nhìn ly rượu thì là nhìn người xung quanh, Cố Hạo Thần mở lời trước.
“Anh có thể bỏ qua dự án này không?”- Triệu Mạn Di nói thẳng, giờ cô chỉ còn biết khuyên Cố Hạo Thần như vậy, Cố Thiên Tự đã biết rõ đường đi nước bước của Cố Hạo Thần, nhất định nếu anh tham gia dự án sẽ thua thiệt.
“Vì sao?”- anh hỏi lại rất nhanh, tiến một bước đứng gần cô hơn.
Triệu Mạn Di thở dài, cô nhìn lên.
“Đó là lời khuyên của em, nếu anh cảm thấy không muốn cũng không sao. Em chỉ biết, dự án này, dù anh ra giá cỡ nào, cũng không thể thắng.
“Là vì Cung Dương Á Miên sao?”- anh nghĩ cô vì Cung Dương Á Miên mà muốn anh rút lui.
Triệu Mạn Di nhìn ra phía sau, cô thấp giọng.
“Vì Cố Thiên Tự.”- ý cô muốn nói, Cố Thiên Tự đã biết mọi thứ về nguồn vốn của anh, dù anh có đưa ra giá nào, anh ta cũng sẽ trả giá cao hơn.
Nhưng khi Cố Hạo Thần nghe xong, đã thành một tầng ý nghĩa khác.
Anh mắt sắc lẻm, trực tiếp cầm tay Triệu Mạn Di kéo đi.
“Thần, anh làm gì đó?”- Triệu Mạn Di giằng tay ra, nhưng sức của cô sao có thể bằng của Cố Hạo Thần, anh lôi kéo cô tới một góc nhỏ trong hoa viên sau biệt thự.
“Em hỏi tôi muốn làm gì? Thực chất người nên hỏi câu đó là tôi mới đúng.”
Trong bóng tối, khi chỉ có ánh đèn bên ngoài chiếu vào, mắt Cố Hạo Thần như một ác quỷ, anh kéo tay Triệu Mạn Di.
“Em vì anh ta mà muốn tôi buông hợp tác này sao? Nghĩ cũng đừng nghĩ. Tôi sẽ cho anh ta thấy anh ta chẳng là cái thá gì cả”
Triệu Mạn Di cười lạnh.
“Anh có bản lĩnh đó? Được, vậy nghe đây này, Cố Thiên Tự đã biết rõ từng đường đi nước bước của anh, cho dù anh đưa ra cái giá như thế nào đi nữa cũng chính là không thể thắng được. Anh nghĩ sao khi nói như vậy? Tôi muốn giúp anh, còn anh thì…”- cô lắc đầu cười tự giễu- “Luôn chỉ nghĩ mình là đúng.”
Cô giằng tay Cố Hạo Thần rồi rời khỏi. Để lại anh đứng một mình nơi góc khuất.






Nhìn tài liệu xong, Cố Hạo Thần tức giận đập lên mặt bàn, ly cà phê vì rung động mà sóng ra mặt bàn chút ít.
Cố Thiên Tự lại dám làm những chuyện như vậy, là do anh từ đầu đã quá chủ quan, hay tại Triệu Mạn Di luôn để ý tới anh đây?
Anh biết mình trách lầm cô, cô chính là muốn giúp anh, vậy mà anh tự nghĩ cô vì Cố Thiên Tự mà muốn anh bỏ đi hợp tác này. Hai tay ôm lấy đầu, Triệu Mạn Di đối với anh là sao? Cô có yêu anh không? Hay chỉ vì cô muốn thỏa sức vui đùa trước khi chính thức đến với Cố Thiên Tự?
Nhưng ngày đó, anh đã nghe rõ ràng, cô nói Cố Thiên Tự là kẻ dối trá.
Vậy là cô đã biết chuyện Cố Thiên Tự làm sau lưng cô sao? Nhưng vì lí do gì mà cô lại lựa chọn im lặng? Hay vì cô quá yêu anh ta?
Hai người ngồi một lúc, Cố Thiên Tự muốn mở lời cũng khó, cô từ lúc anh tới chỉ nói đúng một câu, sau đó vừa uống cà phê, vừa nhìn ra bên ngoài.
Đang định gọi, Triệu Mạn Di bất chợt mở lời.
“Anh còn nhớ nơi này không?”
Cố Thiên Tự nhìn cô, ánh mắt cô không hiểu sao chợt lóe lên tia buồn bã, anh nói.
“Tất nhiên nhớ, nơi đây, chính cái bàn này là chỗ hẹn hò đầu tiên của chúng ta.”
Nhớ tới ngày đó, hai người không khỏi hoài niệm, một cỗ thời gian vui vẻ, không ồn ào như bây giờ, cô còn là học sinh và anh còn là sinh viên đại học. Suy nghĩ chỉ là ngày mai sẽ học bài gì, sẽ tham gia hoạt động nào của trường, nhưng bây giờ, cứ mỗi sáng thức dậy, họ lại nghĩ về tập đoàn, về kinh doanh, nghĩ đến những hợp tác chỉ cần một chữ kí có thể định đoạt được số phận bao nhiêu nhân viên.
“Có phải chúng ta đã quá già không?”- Triệu Mạn Di dựa ra sau ghế, khẽ thở dài.
Cố Thiên Tự bật cười.
“Di, em vẫn không biết đùa như trước, em mới có hai mươi hai tuổi thôi được không?”
“Vậy mà em thấy khoảng cách từ đó đến nay như đã mấy thế kỉ.”- cô nhìn lên phía trên, quán cà phê này vẫn không thay đổi so với bốn năm trước, chỉ có điều, chậu hoa cẩm tú cầu trước kia ở gần bàn bọn họ đã được chuyển về phía bên trái.
“Em không biết câu một ngày không thấy như cách tam thu sao? Chúng ta chính là xa nhau quá lâu mà thôi.”- Cố Thiên Tự thấy ẩn ý trong lời nói của Triệu Mạn Di, anh cười với cô, tay nắm lấy tay cô.
Triệu Mạn Di rút tay lại, nhìn thẳng Cố Thiên Tự.
“Cố Thiên Tự, chúng ta chia tay đi.”
Cố Thiên Tự không tin vào tai mình, tuy thái độ của Triệu Mạn Di cũng khiến anh ý thức được, nhưng không ngờ cô lại nói ra lời chia tay dễ dàng như vậy.
Cố Thiên Tự bật cười, anh hơi ghé về phía cô.
“Di, em chính là đang nói đùa phải không?”
Đến nước này Triệu Mạn Di cũng không muốn dây dưa lằng nhằng nữa.
“Em thấy chuyện của chúng ta đến