Tác giả: Thiên Mỹ Khả
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341196
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1196 lượt.
ương Nhậm Vũ cũng tức thời không hỏi nữa, anh đã biết cô ở Mĩ làm gì, giờ trực tiếp tới gặp Cố Hạo Thần, chắc chắn là việc quan trọng.
Nếu anh biết cô đến chỗ Cố Hạo Thần vì chuyện lo lắng anh ta bị ốm, nhất định Dương Nhậm Vũ sẽ không ngần ngại mà lao thẳng xe xuống vực.
Đến biệt thự riêng của Cố Hạo Thần, tuy Triệu Mạn Di chưa đến bao giờ, nhưng cô có quên mất một điều ở đây an ninh cực kì tốt.
Nhưng có một điều Triệu Mạn Di không hiểu là chỉ cần vài câu nói của Dương Nhậm Vũ là họ có thể thành công đi vào tiểu khu đó.
Thực kì lạ.
Lâm Kính đợi hai người ở dưới, Dương Nhậm Vũ lại chỉ cần vài thao tác nhỏ có thể mở được cửa của nhà Cố Hạo Thần.
“Dương Nhậm Vũ, anh trước kia từng là kẻ trộm sao?”- Triệu Mạn Di nghi hoặc nhìn anh.
Dương Nhậm Vũ chỉ nhún vai.
“Không quan trọng, quan trọng là giờ đây cô cần gặp anh ta không phải sao?”
Triệu Mạn Di cùng Lâm Kính đi lên tầng, Dương Nhậm Vũ thì đi về ngay sau đó. Cô biết hành động của mình hiện giờ chính là xâm nhập trái pháp luật, cũng đang suy nghĩ nếu Cố Hạo Thần hỏi sẽ phải giải thích thế nào.
Vào một căn phòng đoán là của Cố Hạo Thần, cô nhẹ nhàng mở cửa.
Anh đang nằm trên đó, da nhợt nhạt, lông mày nhíu chặt, mồ hôi chảy ra đầm đìa.
“Thần…”- Triệu Mạn Di xót xa sờ lên khuôn mặt anh. Anh gầy đi thấy rõ mặc dù mới chỉ có một tuần, cô gọi Lâm Kính vào khám cho anh.
Sau một hồi khám xét mặc dù Cố Hạo Thần vẫn đang ngủ, Lâm Kính vừa viết đơn vừa nói.
“Anh ấy bị cảm lạnh, suy nhược cơ thể, lại không chịu ăn uống nên đang thiếu chất. Tôi mang sẵn theo vài loại thuốc, cô cho anh ấy uống đúng bữa là được.”
Nói rồi Lâm Kính quay trở về, Triệu Mạn Di tiễn anh xuống dưới rồi lại nhanh chóng lên với Cố Hạo Thần.
Cô lấy khăn dấp nước rồi đắp cho anh, thỉnh thoảng lại vò lại khăn. Nhìn anh nhợt nhạt nằm trên giường, cô thấy thật căm ghét bản thân mình.
Sao cô có thể vô tâm đến như vậy? Cô định tỏ ra vô tâm với anh đến mức nào nữa? Chẳng lẽ cô không thể làm một nữ nhân bình thường khi ở bên anh sao?
Hay là nói, cô không phải người phụ nữ thích hợp với anh?
Cố Hạo Thần tưởng mình đang mơ, anh thấy Triệu Mạn Di đang ngồi lau những giọt mồ hôi trên trán anh, nhìn anh mà buồn bã.
“Di… là em?”
Anh cất tiếng thều thào không ra hơi, nhưng Triệu Mạn Di vẫn có thể nghe thấy, cô gật đầu, hơi mỉm cười với anh.
Về chuyện làm sao Triệu Mạn Di ở đây, Cố Hạo Thần không muốn quan tâm, chỉ cần cô đang ở bên anh là được rồi.
Triệu Mạn Di tiến đến hôn lên môi anh, cô chủ động dùng lưỡi nhỏ tách đôi môi đang nóng rực của anh.
Anh nhớ cô, cũng nhiệt tình đáp lại, nhưng chẳng lâu sau, anh vội quay đi.
“Di, anh đang bệnh.”- quay lại nhìn cô đang chăm chú nhìn anh- “Em sẽ bị lây mất.”
“Em bị lây, anh sẽ khỏe lại.”
Cô nhìn anh, cô không cười nữa, mà thay vào đó là vẻ buồn bã, yêu thương vô hạn.
Có lẽ, chỉ cần có những lời như vậy, cả hai con tim đã tự động tan chảy.
Triệu Mạn Di phải thúc ép mãi Cố Hạo Thần mới chịu uống thuốc. Ép anh uống xong, cô mệt mỏi xuống nhà bếp.
Nhìn nhà bếp sạch sẽ, trên tủ còn chưa bóc tem niêm phong cho thấy chủ nhân của nó rất ít khi lui tới. Cũng may trong tủ lạnh vẫn còn đồ ăn, Triệu Mạn Di thật sự rất ngại phải ra ngoài vào lúc này.
Tài nghệ nấu ăn của Triệu Mạn Di trước giờ cô không tự cho là quá xuất sắc, nhưng vẫn là có thể nuốt trôi. Cô lại chưa làm cho ai ăn bao giờ nên có điểm chờ mong.
Nấu xong nồi cháo thịt bò, thêm một nồi súp nhỏ, cô chuẩn bị sẵn thêm một cốc sữa rồi đổ vào bình giữ nhiệt, nếu không anh ăn xong cháo và súp sẽ bị nguội mất.
Nhìn đồng hồ mới gần tám giờ, điện thoại Cố Hạo Thần có người gọi tới, không muốn anh tỉnh ngủ nên cô ấn nghe luôn.
“Tổng giám đốc, cậu làm gì sao bây giờ chưa tới? Bên Lệ Kim đã tới rồi.”- Bạch Phi Hằng vội vàng nói.
Triệu Mạn Di giật mình, Lệ Kim? Muốn hợp tác với Cố thị?
“Trợ lí Bạch, Cố Hạo Thần đang ốm, anh ấy không thể tới công ty được.”- Triệu Mạn Di nhìn Cố Hạo Thần đang nhắm mắt ngủ say, nói vào điện thoại.
Bạch Phi Hằng thấy người phụ nữ nói, trái lại thấy khó hiểu, chẳng lẽ đêm qua Cố Hạo Thần lao lực quá độ?
“Cô là ai?”- Bạch Phi Hằng dừng lại tìm tài liệu, ngạc nhiên hỏi.
“Tôi là bạn của anh ấy.”- chừng vài giây, cô tiếp- “Trợ lí Bạch, nghe này, có thể anh sẽ thấy kì lạ, nhưng tôi mong anh đừng kí kết với Lệ Kim bất cứ một hợp đồng nào cả.”
“Tại sao?”- Bạch Phi Hằng nhìn xung quanh, đích xác không có ai mới tò mò hỏi- “Cô là ai?”
Triệu Mạn Di thở dài.
“Tôi đã nói chuyện này không quan trọng, nếu muốn xác minh, anh có thể gặp Cung Dương tổng của Thiên Kì, anh ấy sẽ cho anh biết tại sao, còn bây giờ mong anh hãy nghe những gì tôi nói, hoàn toàn không thiệt.”- cô không ngờ Lệ Đổng Nhân lại nghĩ ra kế đánh trực diện như vậy.
Cô sẽ cho ông ta biết, không dễ mà đánh đổ được thứ mà cô coi trọng.
Bạch Phi Hằng chần chừ, dự án này dù sao cũng chỉ là hợp tác giết thời gian, không có cũng không ảnh hưởng nhiều lắm.
“Vậy được, tôi sẽ nghe cô, nhưng…”
“Chuyện này không thể để Cố tổng b