Một Ngày Làm Thầy, Cả Đời Làm Chồng
Tác giả: Thiên Mỹ Khả
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341094
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1094 lượt.
, hôm nay chúng ta có rất nhiều việc phải làm.”- Dương Nhậm Vũ mắt thâm quầng nhìn qua kính chiếu hậu. Anh đã vắt kiệt sức của mình vào ngày hôm qua, nếu hôm nay tổng giám đốc còn về sớm hay bỏ việc thì anh chính là sẽ hướng vực thẳm mà lao tới.
“Tôi biết.”- Triệu Mạn Di không đành nói cho Dương Nhậm Vũ rằng cô muốn đi Mĩ, nhìn vẻ mặt khốn khổ của anh, cô không nỡ.
“Tôi định sẽ sang Mĩ một thời gian.”
“Két…”- Dương Nhậm Vũ phanh gấp. Anh uất ức nhìn Triệu Mạn Di.- “Triệu tổng, công việc thật sự rất nhiều, tôi có ba đầu sáu tay cũng khó có thể làm nổi.”
“Đừng lo, tôi cử người tới giúp anh.”- Triệu Mạn Di cô cũng không phải người chỉ biết lột da người khác.
“Ai vậy?”- Dương Nhậm Vũ như thấy mình có chút hồi sinh, anh chậm chậm lái xe tiếp. Tổng giám đốc không vì anh phanh gấp mà ngả về đằng trước, thật khâm phục nha.
“Cung Dương Á Miên.”
“Có được không vậy?”- Dương Nhậm Vũ dè chừng, người kia tuy là cũng tài giỏi, nhưng có hay không sẽ khi dễ anh- “Hơn nữa… còn công việc của Thiên Kì… không phải Cung Dương tổng giám đốc phải lo sao?”
“Việc của Thiên Kì cô ta hiện giờ không phải lo nhiều nữa, hiện tại Thiên Kì chỉ lo một hợp tác lớn bên Las Vegas và đang tiến hành rồi, giờ cô ta đang rảnh rỗi. Hành cô ta một thời gian cũng không sao.”
Dương Nhậm Vũ vòng xe vào gara.
“Cô định đi bao lâu?”
Triệu Mạn Di thở dài.
“Chuyện này là tôi tự tìm hiểu nên không nhờ ai, vì vậy thời gian cũng không thể xác định, bao giờ cần, tôi sẽ gọi về. Tuyệt đối giữ bí mật chuyện tôi đi.”
Bàn giao xong hết công việc, tranh thủ xử lí vài dự án lớn, bao gồm kí kết nhập nguyên vật liệu cho dự án với Cố thị.
Thấy cái tên Cố thị, Triệu Mạn Di lại bất giác mỉm cười. Cô thấy nhớ anh, thật nhớ.
“Em sẽ sớm trở về nhanh thôi.”- ngón tay lướt qua chữ kí của anh trên bản hợp đồng, cô lẩm bẩm.
Đôi khi, chỉ là những cảm giác đơn giản như vậy. Triệu tổng lạnh lùng, băng giá cũng biết cười. Dương Nhậm Vũ qua khe hở cánh cửa nhìn vào, rồi rất nhanh thu hồi cánh tay, những lúc thế này, để Triệu tổng một mình sẽ tốt hơn.
Chú thích: Cua đại áp*: Một loài cua quý, rất to và có giá trị kinh tế cao.
Dựa vào xe, ánh mắt Cố Hạo Thần buồn bã nhìn vào căn biệt thự lộng lẫy của Triệu Mạn Di.
Mới tuần trước, anh và cô còn vui vẻ, hôm sau làm xong việc anh lập tức tới biệt thự của cô. Không thấy cô, anh gọi điện cô cũng không nghe, gọi cho Dương Nhậm Vũ thì anh ta nói cô đã đi ra nước ngoài.
Lại đi rồi. Anh cười khổ, phải thế nào mới nắm chắc được cô đây? Lần trước cô đã đi hơn nửa tháng, lần này cô cũng đi đến hơn một tuần rồi. Ngày nào anh cũng gọi cho cô, ngày nào cũng đến đây đợi với hi vọng cô sẽ sớm về.
Anh từng nghĩ tới chuyện ra nước ngoài tìm cô, nhưng biết đi đâu đây?
Nhìn lên bầu trời xanh trên đầu, cô như một cơn gió, đến rồi lại nhanh phiêu tán vào không khí, cô ở nơi nào anh không thể biết, cũng không có cơ hội được biết.
Nếu anh có tình cảm với cô, một tuần chẳng lẽ không đợi được?
Bật điện thoại, bấm đến dãy số kia, cô nghe một âm thanh mệt mỏi.
“Di…”- anh thấy cô gọi cho mình, thực sự rất vui, nhưng vì một lí do khiến anh cười không nổi.
Anh… thế nhưng bị ốm.
Triệu Mạn Di thấy giọng anh kì lạ, nhíu đôi mày thanh tú, cô trầm giọng.
“Anh sao vậy?”
Cố Hạo Thần mắt nhắm nghiền, giọng khàn khàn.
“Tôi ốm.”
“Đã uống thuốc chưa?”
Cố Hạo Thần cười khổ sở.
“Chưa. Cho dù có uống cũng chắc không có tác dụng.”
Triệu Mạn Di im lặng, anh là làm sao vậy? không chú ý tới sức khỏe của chính mình sao?
“Tôi nhớ em.”- nói xong câu này, Cố Hạo Thần thấy tâm tình thật thoải mái, anh rất nhớ cô, suốt hơn tuần nay không lúc nào anh thôi nghĩ tới cô. Cho dù bao nhiêu dự án, anh cũng chỉ hoàn thành nhanh cho đủ, không còn tâm trạng làm bất cứ chuyện gì.
Triệu Mạn Di vì một câu nói này của anh mà tim như thắt lại, anh ốm, mà cô thì… cũng không có gọi điện thường xuyên. Là cô đã tính toán sai? Hay vì cô nghĩ ai cũng có thể dửng dưng với người mình có tình cảm?
“Chờ em.”- Triệu Mạn Di nhanh chóng cúp máy, gọi tới một số máy khác.
Và thế là chẳng cần biết ở bên kia Trái Đất đang là nửa đêm, Triệu Mạn Di hùng hồn tuyên bố cho Dương Nhậm Vũ đang ôm vợ điều phi cơ cá nhân tới đón, rồi chính anh cũng phải ra sân bay đón cô. Khiến anh muốn lao từ trên ban công phòng ngủ của hai vợ chồng xuống.
Mà cô, cũng không lo thanh danh của mình bị báo chí làm lộ.
Cô đã sớm chuẩn bị tinh thần rồi.
Ngồi trên phi cơ, Triệu Mạn Di không ngừng gọi điện cho Lâm Kính, bác sĩ của bệnh viện gia đình cô.
“Giờ tôi lập tức tới đó.”
Nhận được đáp án mong muốn, Triệu Mạn Di tắt máy, Dương Nhậm Vũ đã đợi cô ở phi trường.
Chẳng biết mất bao lâu, lúc cô xuống máy bay cũng đã là năm rưỡi sáng, nhìn Dương Nhậm Vũ khoác chiếc áo khoác dày cộp mà cô muốn phát ngốt, cô lòng dạ đang như lửa đốt, cũng chẳng để ý đến mình có bị phóng viên chụp lén hay không, một mạch lên xe rồi phóng thẳng tới biệt thự của Cố Hạo Thần.
D