XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Bà Xã Lạnh Lùng

Yêu Bà Xã Lạnh Lùng

Tác giả: Thiên Mỹ Khả

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341170

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1170 lượt.

ô áp sát ngực mình lên thân thể anh, ma sát trên xuống, bàn tay vươn xuống nắm lấy nơi đó của anh.
“A… Di… mau giúp anh…”- Cố Hạo Thần gầm nhẹ, anh đang rất cần cô. Thật sự rất cần.
“Anh à, nếu vậy chẳng phải rất lợi cho anh hay sao?”- cô khiêu mi, từ trên tủ lấy xuống một cây đinh nhỏ, nhưng phía trên lại là một hạt như viên bi nhỏ, bằng bạc, sáng bóng.
Cố Hạo Thần còn đang không hiểu, Triệu Mạn Di đã dùng nó đâm vào lỗ nhỏ trên đỉnh phân thân cực đại của anh.
“Em… làm gì vậy.”- đau đớn xen lẫn khoái cảm lan khắp cơ thể, Cố Hạo Thần gầm lên.
“Yên tâm, đây là đồ chơi tình thú, chuyên dùng cho những ai thích SM, hoàn toàn không gây chết người.”- cô chính là khó khăn lắm mới gặp lại được người kia, không có được mấy thứ này mới là lạ.
Đồ chơi tình thú? SM? Cố Hạo Thần trợn mắt, cô muốn làm gì với anh đây?
“Em nghe nói một khi có thuốc kích dục, nam giới rất dễ xuất ra, nên em mua thêm thứ này, nó sẽ giúp anh bảo vệ được cái tôi to lớn trong anh.”- giọng cô đầy giễu cợt, nở nụ cười thâm sâu, hôm nay cô sẽ cho anh nếm đủ.
Cô cúi xuống, uống từng chút rượu trên cơ thể anh, ở mỗi nơi cô lại dừng lại một chút, đầu lưỡi vươn ra khơi gợi dục hỏa trong anh.
Cố Hạo Thần đổ mồ hôi ngày càng nhiều, anh sẽ sớm bị cô bức chết mất.
Triệu Mạn Di sau khi uống hết chỗ rượu trên người anh, cô nhổm dậy, dang chân ra ngồi lên bụng anh.
“Di… giúp tôi… tôi muốn em.”- Cố Hạo Thần giọng khàn đi vì dục vọng, thật muốn cô bỏ thứ chết tiệt kia ra khỏi anh.
Triệu Mạn Di lắc đầu tỏ ra khó khăn.
“Cố Hạo Thần, thực xin lỗi, vậy ngày đó anh có hỏi em là em có muốn hay không muốn không?”
“Tôi biết tôi sai rồi, em trừng phạt tôi thế nào cũng được, nhưng đừng làm thế này.”
“Làm thế này là làm thế nào?”- Triệu Mạn Di nghiêng đầu, cúi xuống áp lên người anh.
Cố Hạo Thần khó khăn cựa quậy người, đây chính là sự trừng phạt đáng sợ của cô sao? Quyến rũ anh, muốn anh dục hỏa đốt người nhưng lại không chịu cùng anh?
Triệu Mạn Di hôn lên môi anh, anh cũng nhiệt tình đáp lại, bây giờ chỉ còn cách còn nước còn tát, anh muốn cô dịu đi rồi nói cô sau. Nhưng thật khó.
Cố Hạo Thần cố gắng giằng tay khỏi dây da, cuối cùng trời không phụ lòng anh, dây da bên tay phải bị anh giằng cho đứt. Lúc này Triệu Mạn Di lại không để ý đến anh nên không biết.
Nghĩ ra một kế, anh cố tỏ ra khó chịu.
“Di… tôi khát nước.”
Nhìn mặt Cố Hạo Thần đỏ bừng, Triệu Mạn Di cũng thấy mình hơi quá, nhưng lần đó anh cũng không nghĩ cho cô.
“Chờ chút.”- Triệu Mạn Di đứng dậy, khoác tạm khăn lên người, cô quay đi, định bụng xuống dưới nhà lấy nước cho anh.
Còn Cố Hạo Thần ở trên phòng, ánh mắt anh phức tạp. Triệu Mạn Di, để xem tôi trừng trị em như thế nào.
Lúc Triệu Mạn Di trở lên, mới bước vào phòng đã bị một vòng tay to lớn ôm lấy.
“Buông ra.”- Triệu Mạn Di ngạc nhiên, không phải anh bị cô trói lại sao? Thế nào lại thành ra như vậy?
Cố Hạo Thần không nói, anh bế bổng cô ném lên giường. Anh lao vào cô với những nụ hôn dồn dập. Anh nhịn cô nhiều rồi, giờ sẽ không như vậy nữa, trói chặt cô lại, làm cho cô không đi nổi, mới dễ dàng thâu tóm cô.
Cố Hạo Thần biết, nếu anh không thể giam nổi cô bằng tình yêu thì chính là tình dục, anh sẽ khiến cô đến đứng dậy cũng không vững, như vậy cô mới ở cạnh anh.
Triệu Mạn Di ra sức vùng vẫy, cô không ngờ cái thứ được cho là cực phẩm kia lại mỏng manh như vậy?
Trầm Khải, anh sẽ là người tiếp theo lọt vào sổ thù vặt của tôi. Triệu Mạn Di nhớ kĩ. Cô sẽ cho hắn ta sống còn tốt hơn cả Dương Nhậm Vũ.
Cố Hạo Thần kéo hai chân cô ra, trực tiếp đi vào cô, cô chưa chuẩn bị tốt nên phát đau, không ngừng kêu anh ngừng lại.
“Dừng? Không có chuyện đó đâu. Lần trước tôi không uống bát thuốc kia, đã làm em cả một đêm. Lần này mọi chuyện là do em, em tự nhẩm tính thời gian xem.”
Anh vừa nói vừa mạnh mẽ ra vào trong cơ thể cô, cúi xuống cắn lên vai, lên ngực, anh phát điên lên rồi. Thuốc càng ngày càng khiến anh mất tự chủ. Cả người nóng ran, chỉ mong sao đi càng sâu vào trong cô. Anh lấy hết sức dao động ra vào làm cô đau đớn. Lúc này, có lẽ động đất sóng thần cũng không làm anh dừng lại được.
Triệu Mạn Di đau đến hét lên, nơi đó như bị xé rách, kinh khủng hơn cả lần đầu tiên đó.
“Một ngày, hay hai ngày, tôi nhất định phụng bồi em.”- Cố Hạo Thần hôn lên đôi môi đỏ rực, lấp đi tiếng kêu đau đớn của cô. Nơi đó anh ra sức tiến đến, nhất định anh sẽ khiến cô không rời giường được nửa bước.
“Thần… mau dừng lại…”- Triệu Mạn Di nói trong nức nở. Tay cô nắm chặt hai tay anh, móng tay của cô miết tay anh đến chảy máu. Nhưng anh vẫn không thèm để ý. Giờ anh chỉ muốn lầm với cô mà thôi.
Đẩy lên vài chục lần, cuối cùng Cố Hạo Thần ở bên trong cô mà bắn ra, Triệu Mạn Di vì bị làm quá kịch liệt cũng ngất đi.
Thuốc trong người Cố Hạo Thần cũng đã được hòa gần hết, anh cũng bớt khó chịu mà nằm xuống.
“Em đừng mừng quá sớm.”- Cố Hạo Thần ghé tai cô nói nhỏ. Anh không hành hạ cô đến chết đi sống lại, anh tình nguyện gắn lên trước ngực tấm biển “vô năng”.
Triệu Mạn Di nửa