Tác giả: Thiên Mỹ Khả
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341066
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1066 lượt.
tỉnh nửa mê, nghe xong như vậy đã làm cô muốn chết. Cố lấy hết sức, cô thều thào.
“Anh nếu dám làm nữa, tôi sẽ bỏ đi.”
“Em nghĩ tôi sẽ cho em cơ hội bước xuống giường sao?”- Cố Hạo Thần lạnh lùng. Cô giờ này còn dám dọa anh.
“Tôi sẽ yêu người khác.”- chỉ một câu nói của Triệu Mạn Di đủ làm Cố Hạo Thần chết lặng.
Yêu người khác? Cố Hạo Thần cứng họng. Anh có lẽ cả đời này sẽ không ngẩng được đầu lên trước cô. Đây quả là sự uy hiếp chết người.
“Tôi sẽ nhẹ nhàng hơn, được không?”- Cố Hạo Thần nói nhỏ.
“…”- Triệu Mạn Di im lặng.
“Vậy chỉ làm một lần.”- Cố Hạo Thần cố vớt vát.
“…”
“Em chỉ cần dùng tay hoặc miệng, tùy em chọn.”- Cố Hạo Thần ngả đầu hết sức có thể.
“…”- Triệu Mạn Di vẫn thủy chung yên lặng.
“Hay là em dùng ngực giúp tôi.”- anh vẫn là đang rất khó chịu. Trong người còn thuốc, mà cô lại quyến rũ xinh đẹp nằm bên cạnh. Muốn bức anh chết sao?
Triệu Mạn Di mở mắt. Cố Hạo Thần thật anh ta hết muốn sống rồi sao? Tại sao anh ta có thể yêu cầu toàn những thứ đáng xấu hổ như thế.
“Hay là…”
“Anh còn nói nữa, tôi lập tức đi.”
Cố Hạo Thần im bặt. Có lẽ anh phải cộng dồn những lần này để tính cho các lần sau.
Anh đứng dậy, đi vào nhà tắm, đóng cửa lại. Từ bên trong phát ra tiếng nước chảy thật mạnh.
Ở một nơi nào đó, nam nhân anh tuấn hút điếu thuốc rồi phả khói vào không khí, ánh mắt thâm trầm nhìn qua làn khói mỏng, môi nở nụ cười thật sâu.
“Triệu Mạn Di, tôi sẽ xem cô hứng hậu quả như thế nào.”
Dám trước mặt người yêu của hắn làm trò quỷ với hắn, để kẻ ngốc kia tưởng thật mà hờn dỗi, đã vậy lại còn mặt dày hỏi mua của hắn mấy món đồ chơi tình thú.
Vậy nên hắn đã ở những món đồ đó mà động tay động chân một chút, hi vọng cô sẽ sớm bị người nào đó trừng trị.
Vừa rồi có hắt hơi hai cái, khẳng định hắn đã bị nguyền rủa. Nhưng không sao, hắn vẫn chết sau cô không phải sao?
Triệu tổng Triệu Thế Vương, bất quá cũng chỉ là một nữ nhân bình thường thôi. Trầm Khải lắc đầu cười cười, hắn đợi tin tốt của cô.
Khi Triệu Mạn Di tỉnh dậy đã là gần tối, cô thật mệt, sớm nhận ra không có Cố Hạo Thần ở bên cạnh, trong lòng có chút thất vọng.
Cô ngồi dậy, khoác tạm áo ngủ bên ngoài, nhìn dưới đất là mấy cái dây da bị vứt bỏ. Trái lại có chút buồn cười.
Đường đường Cố tổng Cố thị mà lại bị trói trên giường, tin này mà truyền ra ngoài, anh có lẽ nhảy xuống Hoàng Hà cũng không hết nhục.
Xuống tầng một, thì ra anh đang mải nấu ăn.
Cô bước đến ôm lấy anh.
Cố Hạo Thần giật mình, Triệu Mạn Di ôm anh sao? Lại còn im lặng như vậy. Thật khó tin.
“Dịu dàng với tôi như vậy là có mục đích gì không?”
Triệu Mạn Di nhủ thầm, cô chỉ là nghĩ anh phải dậy nấu nướng nên cô có chút thương hại mà thôi.
Cô im lặng không nói gì, chỉ áp sát vào lưng anh khẽ dụi.
“Mùa đông sắp đến rồi.”
Cố Hạo Thần không hiểu sao cô lại bỗng nói một câu không liên quan như thế, nhưng trong lòng anh lại thấy ấm áp.
Phải, mùa đông sắp đến, thật lạnh, nhưng họ bên nhau là đủ ấm áp rồi, không phải sao?
Ngồi trong phòng tổng giám đốc, Triệu Mạn Di mệt mỏi nhìn ra ngoài cửa sổ kính quan sát được mọi thứ bên ngoài.
Ở đây, cô có thể nhìn thẳng ra tòa Cố thị, nơi Cố Hạo Thần làm việc. Khẽ mỉm cười, anh đang ngồi đó làm việc, ánh mắt anh có hướng tới nơi cô không?
Gạt phắt đi, anh có biết cô là ai đâu mà ngắm với nhìn chứ?
Dự án Triệu Thế Vương hợp tác với Cố thị đã tiến hành từ hơn sáu tháng trước, bước đầu gây ra chấn động mạnh đến thị trường cổ phiếu.
Cổ phiếu của hai tập đoàn đều tăng mạnh, vì đây là dự án vô cùng lớn, hai tập đoàn hùng mạnh lại hợp tác cùng nhau nên khiến giới báo chí vô cùng chú ý. Triệu Mạn Di và Cố Hạo Thần đều không để ý đến chuyện các tờ báo nhắc đến cổ phiếu tăng mạnh, nhưng cả cô và anh đều có chút giật mình khi một tờ báo có bài viết mang tên: “Hợp tác giữa nam đại tổng giám đốc và nữ vương bí ẩn liệu có gì khác ngoài kinh doanh?”
Anh mời cô đi ăn. Triệu Mạn Di xóa tin nhắn đó đi. Không hiểu sao cô cảm thấy ngại gặp Cố Thiên Tự. Cô chán cái vẻ mặt tưởng chừng chân thành của anh. Quá chán rồi.
Triệu Mạn Di mỉm cười, lần phát hiện ra chuyện của anh bên Mĩ, cô không rơi một giọt nước mắt nào, vì đó không đáng.
Từ khi Cố Thiên Tự từ Mĩ trở về, cô tuyệt đối giữ khoảng cách với anh. Cô không muốn có gì đó quá sâu sắc với con người đó. Anh vẫn nói muốn cô suy nghĩ.
Thật nực cười.
Khi cô không còn chút tình cảm gì với anh, anh vẫn có thể thản nhiên sao?
Nghĩ lại một lúc, cô soạn nhanh một tin nhắn gửi anh.
“Tối nay em phải về với cha mẹ, để hôm khác nhé.”
Đọc tin nhắn Triệu Mạn Di gửi đến, Cố Thiên Tự không khỏi buồn bã, anh cố gắng dành thời gian cùng cô, nhưng cô lại có quá nhiều kế hoạch, lại quá bận. Biết sao được chứ? Cô không phải của riêng anh, cô còn phải điều hành Triệu Thế Vương, còn là của Triệu gia.
Nhưng… anh không cho phép kế hoạch của mình thất bại.
Ngay khi lái xe ra ngoài gara, Triệu Mạn Di lái thẳng tới khách sạn Thiên Định của gi