Tác giả: Thiên Mỹ Khả
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341061
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1061 lượt.
ùng anh trai mình, anh thầm cười nhạo. Kết quả vẫn là trước mặt anh đây mà.
“Phải rồi, chào cô, hai người thật hạnh phúc. Chúc mừng.”- nói đoạn anh quay đi lên phòng. Để lại Cố Thiên Tự ngây ngốc giữa nhà.
Triệu Mạn Di đứng đó nhìn theo Cố Hạo Thần. Giờ cô đã hiểu, anh nghĩ cô vẫn yêu Cố Thiên Tự dù đã chấm dứt và giờ lại tới đây cùng anh ta.
Cô quay người.
“Cố Thiên Tự, em chợt nhớ ra hôm nay là ngày em phải về nhà có việc, hẹn anh khi khác.”
“Kìa, Di…”- Cố Thiên Tự ngơ ngác không hiểu vì sao. Sao cô lại trở nên như vậy? Rõ ràng khi nãy còn rất vui vẻ mà.
“Để anh đưa em về.”
“Không cần đâu.”- Triệu Mạn Di đi nhanh ra cửa, đi thẳng ra bên ngoài khu biệt thự, cô nhanh chóng bắt một chiếc taxi.
Khi taxi vừa đỗ xuống, cô chuẩn bị mở cửa thì một bàn tay nắm chặt tay cô.
Anh nhanh chóng giật cô lại, móc trong túi ra một xấp tiền đuổi tài xế đi. Chiếc taxi như được gắn động cơ tên lửa phóng nhanh như gió. Toàn bộ diễn ra trong chưa đầy mười giây.
Triệu Mạn Di định thần lại thì đã thấy trong vòng tay của Cố Hạo Thần.
Cô giằng tay anh ra. Đẩy anh ra xa.
“Anh buông tôi ra, anh đi theo tôi làm gì?”- cô cao giọng- “không phải anh không mong tôi xuất hiện à? Tôi đi cho anh vui, không mừng sao?”
“Di, em nói gì vậy?”- Cố Hạo Thần mệt mỏi- “Anh xin lỗi, chỉ là…”
“Chỉ là sao?”- đường vắng, Triệu Mạn Di cũng nghe rõ những lời của mình lớn mức nào- “Anh cảm thấy sao? Trong khi gần một tuần chưa gặp anh, tôi muốn tới đây, và giờ thì anh nghĩ tôi đến đây là vì anh trai anh- kẻ đã phản bội tôi để cặp với những con điếm ở New York, và giờ khi về nước, anh ta vẫn không an phận mà cặp kè với ả thư kí của anh ta. Và giờ là anh… anh không tin tôi vì anh mới tới sao?”
Nói xong những lời này, Triệu Mạn Di thấy dường như suốt hai mươi hai năm qua chưa từng một lần cô tức giận như vậy.
Cô ẩn Cố Hạo Thần ra xa.
“Tránh xa tôi ra, anh về đi.”- cô trầm xuống, xoay người bước đi.
Cô không cần ai đó hứa hẹn với cô đủ điều, luôn miệng nói yêu cô trong khi vẫn âm thầm phản bội cô như Cố Thiên Tự, lại càng không cần một người không tin tưởng vào tình cảm của cô.
Cố Hạo Thần không làm cách nào bước đi được. Vì cô nói đúng, là anh không tin tưởng cô. Anh vẫn mặc định cô còn yêu Cố Thiên Tự mặc dù anh đã biết cô biết chuyện anh trai mình ở Mĩ.
Chẳng lẽ do cô chưa từng nói yêu anh, nên anh chưa tin tưởng cô sao?
Nhìn bóng dáng cô lẻ loi bước đi anh thật sự muốn tiến đến ôm lấy cô, nhưng vô ích, anh không biết phải đối mặt với cô ra sao nữa.
Triệu Mạn Di bắt chiếc taxi khác rồi về, bây giờ cô chỉ muốn uống rượu để quên đi những chuyện không vui. Chỉ còn cách đó.
Cho dù có là tổng giám đốc Triệu Thế Vương thì sao chứ? Cô vẫn là một người bình thường mà…
Quán bar ánh đèn mập mờ, ở trên sân khấu, vũ công xinh đẹp với những đường cong nóng bỏng đang chầm chậm đụng chạm trên chiếc cột inox.
Bên ngoài thời tiết vô cùng lạnh, nhưng khi ở đây, không khí nóng như trong lò lửa vì những động tác nóng bỏng của vũ công.
Bài múa không theo bài bản, không phải qua trường lớp, nhưng lại khiến bao người đắm chìm vào đó, vẻ mị hoặc trên đôi mắt, bờ môi đỏ rực gợi cảm dưới ánh đèn. Cả thân hình cô như một vũ công chuyên nghiệp, như một ác quỷ khiến người ta muốn phạm tội.
Âm nhạc cũng là yếu tố quan trọng làm cho cô trở nên ma mị hơn bất cứ ai trong quán bar này. Cô uốn mình theo điệu nhạc, cho quên đi những điều không vui. Trong lúc này, dù đã uống rất nhiều rượu nhưng cô vẫn không quên được hình ảnh Cố Hạo Thần.
“Em rất nhớ anh…”
Mắt cô lướt qua lối vào, một hình ảnh quen thuộc hiện lên, anh đứng đó, ánh mắt trách móc nhìn cô chỉ mặc trên người bộ đồ lót khêu gợi múa bên chiếc cột. Cô cười khẩy, anh trách móc cô sao? Cô nhìn anh thách thức, khi cô chuẩn bị lột chiếc mặt nạ trên mắt ra, chợt thấy mình bị lôi về đằng sau bởi một vòng tay rộng lớn. Để lại đằng sau tiếng reo hò của đám đàn ông.
“Sao?”- cô khiêu khích- “Anh thấy tôi thế nào? Tôi thích hợp với nghiệp vũ công chứ? Hả?”- cô cười tự giễu- “Anh tới đây làm gì? Tôi chán các anh lắm rồi, thấy tôi không nói thì nghĩ tôi không biết, hứa hẹn đủ điều rồi lại thất hứa, nói yêu tôi rồi lại phản bội tôi. Còn anh… anh nghĩ mình tốt đẹp à? Nghi ngờ tình cảm của tôi, trong khi biết rõ tôi không còn gì với anh trai cao quý của anh.”
Cô ngồi gục xuống sofa trong phòng riêng, chống tay lên đầu mệt mỏi.
“Di…”- Cố Hạo Thần quỳ xuống bên cạnh, anh nắm lấy tay cô- “Tôi xin lỗi, lúc đó chỉ là tôi không nghĩ thông suốt, tôi biết tôi sai rồi.”
Ngay lúc cô bỏ đi, anh đã biết mình sai, vội vàng đi thang máy bí mật xuống tìm cô, khi cô bỏ lên taxi, anh đành quay về, ngồi một lát thì thấy Dương Nhậm Vũ gọi cho anh báo cô đang ở trong bar của một người bạn uống rượu rồi làm loạn, khiến anh không thể yên tâm, anh phải nhanh chóng tới đây.
Trên đường đi, anh cũng tự nhận ra được tình cảm của cô dành cho anh là có thật, cô vì nhớ anh nên mới chăm sóc anh khi anh ốm, chấp nhận lên phi cơ từ nửa đêm để trở về Đài Bắc bất chấp bị lộ thanh dan